[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 34: Dị năng giả (2)

Tăng Nhu xoay người cũng thấy Vũ Ngôn với Hậu Vân đang đi tới. Cô đưa tay vẫy vẫy Vũ Ngôn reo lên:

- Hùng binh, sao đến muộn như vậy, trông anh có vẻ nhàn hạ quá!

Vũ Ngôn cười nhưng không đáp lời cô nàng mà chỉ nói với một anh bạn đang treo biểu ngữ:

- Đưa cái này đây, để tôi giúp anh cho.

Biểu ngữ này quá lớn, tay nam sinh này không đủ khỏe nhưng vừa vào tay Vũ Ngôn thì nó đã được đưa lên, chỉnh cho đúng rồi cố định ở đó.

Tăng Nhu đang nói chuyện với Hậu Vân thì thấy động tác của Vũ Ngôn, miệng hô:

- Hùng binh, không ngờ anh cũng giỏi như vậy.

Ánh mắt nam hài bên cạnh Tăng Nhu hiện lên một tia khinh miệt, nhưng thấy tướng mạo tuấn lãng, khí chất tiêu sái của Vũ Ngôn thì trong lòng có mấy phần kinh hãi. Hắn vội hỏi Tăng Nhu:

- Nhu Nhu, em sao lại gọi anh ta là “hùng binh” vậy?

Tăng Nhu nhíu mày:

- Trần Gia Lạc, nói với anh bao lần rồi, tôi không thích anh gọi nhũ danh của tôi. Xin anh về sau gọi tôi là Tăng Nhu.

Không có một chút xấu hổ nào trên mặt Trần Gia Lạc, gã tiếp tục cười nói:

- Được rồi, tất cả nghe theo lời em. Em sao lại gọi anh ta là “hùng binh” vậy?

Tăng Nhu nghe ngữ khí thân thiết của hắn thì cũng rất khó chịu, chỉ nói:

- Anh ta là một người bạn của tôi. Chúng tôi thường gọi đùa anh ta là “Hùng binh” nên sau thành thói quen.

Cô cũng biết quy định trong quân đội. Thân phận của Vũ Ngôn đúng là không thể để lộ ra ngoài nên đánh phải tùy tiện trả lời cho qua chuyện.

Trần Gia Lạc nhíu mày:

- Anh đều biết rõ bạn bè của em mà. Sao chưa từng thấy “hùng binh” này nhỉ?

Tăng Nhu nghe hắn cũng gọi Vũ Ngôn là “hùng binh” thì không nhịn nổi cơn giận, nói:

- Anh dựa vào cái gì mà cũng gọi anh ta là “hùng binh”. Đó là cách xưng hô trong đám bạn của tôi, chẳng có quan hệ gì tới anh cả.

Khuôn mặt Trần Gia Lạc nhất thời tái mét nhưng chỉ sau giây lát đã khôi phục lại như thường.

Vũ Ngôn sớm đã tới bên cạnh Lục Phong giúp hắn, bên tai Lục Phong truyền tới tiếng kể khổ:

- Người anh em, mày có cách nào xử lý con cọp mẹ nhà tao không. Nhiều em gái xinh như thế này mà tao không làm ăn được gì, trong lòng giờ như bị mèo cào vậy, thật sự là rất rất ngứa!

Vũ Ngôn cười:

- Lòng như mèo cào thì mày bắt một con chuột vào đó, không phải mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả sao?

Lục Phong liếc nhìn Trương Hoàn, lặng lẽ nói:

- Người anh em, lần này coi như tao xin mày đi. Tao phải tới chỗ mấy em kia tán gẫu vài câu, tiện thể nghe ngóng vài tin tức. Mày giúp tao trấn giữ chỗ này một lúc nhá!

Vũ Ngôn nói:

- Mày tìm được một cô bạn gái tốt như vậy, sao còn muốn đi nói chuyện với mấy em kia?

- Dù có là một thằng đàn ông phong lưu nhưng không được hạ lưu. Tao đang theo đuổi cảnh giới “đi qua vạn bụi hoa, thân không dính cành lá”, cho nên ...

Ánh mắt hắn nhìn chăm chú tới phương xa kia, dáng vẻ trông rất có học thức:

- Tao muốn kiểm tra một lần thành quả tu luyện của tao mấy năm nay, để xem xem mị lực của mình có giống trước hay không. Vậy nên, chút yêu cầu nhỏ bé này mà mày không thể giúp tao sao?

Vũ Ngôn đá một cước vào mông hắn:

- Biến đi!

Thế nhưng cuối cùng nguyện vọng đẹp đẽ của Lục Phong vẫn bị một tiếng gọi “hùng bình” của Tăng Nhu làm cho tan vỡ. Trương Hoàn đưa mắt nhìn, thấy Lục Phong đang chuẩn bị hành động, lại một cước nữa “thân thiết” với mông hắn, sau đó hắn hoàn toàn bại vong dưới hỏa lực mạnh như vũ bão của cọp mẹ.

Tăng Nhu vừa gọi một tiếng “hùng binh” thì đã thấy Vũ Ngôn lao nhanh tới, cùng với đó là tiếng tru như bị chọc tiết của Lục Phong. Cọp mẹ đang dùng trọng hình tiến hành xử phạt gã.

Tăng Nhu chỉ vào Vũ Ngôn nói:

- Hùng binh, lệnh cho anh phải ngay lập tực lau sạch sẽ cái bàn này, kể cả cái hòm quyên góp kia nữa. Hiểu chưa?

Vũ Ngôn thầm nghĩ: “Cháu rể ở bên cạnh nàng thì không sai, lại cố tình sai trưởng bối làm trâu làm ngựa cho nàng. Sau này có cơ hội, ta nhất định phải xử lý cho ra trò mới được”.

Nhưng việc quyên góp giúp người nghèo cũng là một chuyện tốt, trong lòng hắn cũng vui vẻ nên không thèm so đo thái độ của Tăng Nhu. Sau đó hắn tìm một cái giẻ rồi đi lau bàn ghế cùng Hậu Vân.

Từ đầu đến cuối, Trần Gia Lạc vẫn nhìn chăm chú vào Vũ Ngôn, trong mắt hắn lộ ra vẻ khinh miệt. Tiểu tử này chắc chỉ dùng sức lực của hắn để thở thôi. Tất cả mọi người đều bận, chỉ có mình hắn là lẽo đẽo theo bên người Tăng Nhu, rồi cũng chỉ đông chỉ tây, hò hò hét hét mà không có chút ý định cho thấy hắn muốn bắt tay vào làm.

Tăng Nhu cũng nhíu mày, càng lúc càng cảm thấy tên này rất không thuận mắt. Lúc này hình tượng của “hùng binh” trong mắt cô còn cao hơn tên Trần Gia Lạc này gấp mấy lần.

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =