[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 30: Khám phá lúc nửa đêm (2)

Ân Nhất Bình ngồi đối diện với nàng, vẻ mặt thành khẩn:

- Nhã Ny, anh nghĩ em biết rất rõ, lần này Công ty vệ sĩ Thánh Long nhận một nhiệm vụ nguy hiểm tới mức nào. Chú Quan với cha anh đều cho rằng, nếu cứ mạo hiểm, nếu nhiệm vụ thất bại thì thanh danh của Công ty vệ sĩ Thánh Long sẽ mất hết, thậm chí cả Tập đoàn Thánh Long cũng chịu ảnh hưởng rất lớn.

Quan Nhã Ny lạnh lùng nói:

- Tôi thấy chắc là anh đang lo việc này sẽ ảnh hưởng đến Công ty bất động sản Thánh Long của các người có phải không?

Ân Nhất Bình vội nói:

- Sao lại vậy, Công ty bất động sản Thánh Long chúng ta cũng là một bộ phận của Tập đoàn Thánh Long, sao có thể không quan tâm tới Công ty anh em cơ chứ.

Quan Nhã Ny cười lạnh:

- Anh còn nhớ Công ty bất động sản Thánh Long cũng thuộc Tập đoàn Thánh Long sao? Tôi thấy các người đã coi nó như là của nhà họ Ân các người rồi, chỉ sợ các người còn có dã tâm không nhỏ với Tập đoàn Thánh Long chưa biết chừng.

Ân Nhất Bình vội phân giải:

- Không bao giờ có chuyện đó. Chúng ta luôn trung thành tận tâm với tập đoàn. Em và dì Quan đều rõ mà.

Khuôn mặt Quan Nhã Ny không chút thay đổi nói:

- Tôi nghĩ cô cô cũng không thích anh xưng hô như vậy. Nên xưng hô thế nào có lẽ không cần tôi dạy anh nữa phải không?

Trong mắt Ân Nhất Bình hiện lên một tia phẫn hận, nhưng ngoài miệng vẫn tươi cười:

- Anh biết, cám ơn Nhã Ny đã nhắc nhở. Cha anh với chú Quan đã khuyên mấy lần nhưng Tổng Giám đốc Quan vẫn kiên trì nhận nhiệm vụ này. Công ty vệ sĩ Thánh Long với Thánh Thế Thiên Đường đều là kết tinh tâm huyết của Tổng Giám đốc Quan nên anh nghĩ bản thân bà ấy cũng không muốn thấy Công ty bị hủy hoại trong chốc lát. Cho nên cha anh với chú Quan đều hy vọng em có thể khuyên nhủ Tổng Giám đốc Quan, hy vọng bà ấy có thể từ bỏ nhiệm vụ lần này. Với thanh danh của Công ty vệ sĩ Thánh Long thì còn lo không có mối làm ăn nào sao?...

- … Hơn nữa, theo một số tin tức anh nhận được, kẻ địch lần này rất không đơn giản.

Ân Nhất Bình cố ý ép giọng:

- Anh nghĩ có thể sẽ có Dị năng giả.....

Quan Nhã Ny thoáng cay mày. Trên mặt Ân Nhất Bình hiện lên một nụ cười đầy đắc ý:

- Sao hả, Nhã Ny? Có thể khuyên Tổng Giám đốc Quan một lần hay không? Không nhận nhiệm vụ lần này, Công ty vệ sĩ Thánh Long cũng không có tổn thất gì.

Ngoài cửa sổ, Vũ Ngôn mặc dù nghi hoặc nhưng cũng hiểu sơ sơ, cô cô của Quan Nhã Ny hình như chính là bà chủ của Công ty vệ sĩ Thánh Long và Thánh Thế Thiên Đường. Lần này, Công ty vệ sĩ Thánh Long nhận một nhiệm vụ rất khó giải quyết. Cha của Ân Nhất Bình với cha của Quan Nhã Ny đều hy vọng có thể bỏ nhiệm vụ lần này, nhưng vị cô cô họ Quan kia lại kiên trì muốn nhận nhiệm vụ đó.

Xem ra bà chủ này đích thức là một nữ cường nhân! Nếu bà ta bỏ nhiệm vụ thì sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới danh dự của Công ty vệ sĩ Thánh Long, nếu thất bại thì đả kích đó càng có tính hủy diệt hơn. Lựa chọn duy nhất chỉ có thể là hoàn thành nhiệm vụ.

Tập đoàn Thánh Long hình như cũng không được hòa thuận cho lắm. Quan hệ của vị Tổng Giám đốc Quan thần bí kia với cha Ân Nhất Bình và cha của Quan Nhã Ny dường như rất phức tạp. Càng kỳ lạ hơn là có chuyện như vậy nhưng vì sao cha của Quan Nhã Ny không tự mình nói với con gái mình mà lại bảo Ân Nhất Bình tới nói?

Vũ Ngôn hơi nhức đầu, song nghe nói trong đám địch nhân của Công ty vệ sĩ Thánh Long có cả Dị năng giả, điều này khiến lòng hắn có chút chộn rộn. Hắn rất muốn được biết đám Dị năng giả thần bí ấy có bản lĩnh gì.

Đang nghĩ ngợi thì lại nghe giọng nói lạnh như băng của Quan Nhã Ny truyền đến:

- Cám ơn Tổng Giám đốc Ân đã cung cấp tin tức quan trọng như thế. Tôi sẽ thương lượng với Tổng Giám đốc Quan.

Ân Nhất Bình khẩn trương nói:

- Nhã Ny, anh hy vọng em khuyên nhủ Tổng Giám đốc Quan thật tốt. Nếu Tổng Giám đốc Quan nhất định muốn nhận nhiệm vụ này thì vì an toàn của em, anh hy vọng em ở lại. Lần này thật sự rất nguy hiểm. Anh mong em có thể đến Công ty bất động sản Thánh Long giúp anh, Đây cũng là ý của chú Quan.

Quan Nhã Ny lạnh nhạt nói:

- Không nhọc Tổng Giám đốc Ân lo lắng. Chuyện của bản thân tôi thì tự tôi sẽ xử lý. Giờ đã không còn sớm, Tổng Giám đốc Ân nên về đi thôi. Tôi cũng không xuống lầu tiễn anh được. Xin lỗi!

Ân Nhất Bình đứng lên rồi đột nhiên giữ chặt tay Quan Nhã Ny, nói:

- Nhã Ny, em đến bây giờ còn không rõ trái tim của anh sao? Anh thực sự rất thích em...

Dường như Quan Nhã Ny bị hắn làm cho hoảng sợ, giãy khỏi tay của hắn nói:

- Anh định làm gì?

Ân Nhất Bình nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng, nói:

- Nhã Ny, từ nhỏ chúng ta lớn lên cùng nhau, em còn không rõ lòng anh sao? Anh thật lòng với em. Anh biết, em trách anh trước kia rất lăng nhăng, nhưng bây giờ anh đã thay đổi. Bây giờ anh chỉ thích mình em. Là thật, anh thật lòng với em. Anh biết em cũng thích anh, đúng không?

Quan Nhã Ny nhíu mày nói:

- Tổng Giám đốc Ân, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm. Cho tới nay, chúng ta chỉ có quan hệ đồng nghiệp bình thường mà thôi.

- Không phải, không phải. Em gạt anh. Anh biết em muốn đi làm cái gì mà Thánh...

Trong ánh mắt Ân Nhất Bình hiện lên vẻ điên cuồng, lớn tiếng kêu gào.

- Câm mồm......

Giọng nói lạnh lùng của Quan Nhã Ny lại vang lên:

- Ân Nhất Bình, anh đã quên thân phận của mình sao?

Ánh mắt Ân Nhất Bình bỗng sững lại, một tia hung quang hiện lên trong ánh mắt ảm đạm của hắn:

- Nhã Ny, vì em, anh không sợ gì nữa.

Quan Nhã Ny mở cửa:

- Tổng Giám đốc Ân, tôi còn chuyện phải làm, thứ không tiễn xa được.

Ân Nhất Bình còn muốn nói cái gì đó thì “ầm” một tiếng, hắn đã bị Quan Nhã Ny nhốt ngoài cửa. Ân Nhất Bình đi được vài bước thì quay đầu nhìn thoáng qua cánh cửa, vẻ căm hận trong mắt càng đậm, lẩm bẩm:

- Đồ đê tiện, một ngày nào đó tao sẽ khiến mày nằm dưới hông tao mà cầu xin tao chơi mày...

Xoay người, hắn gọi một cú điện thoại, giọng của một người đàn ông từ điện thoại truyền ra:

- Thế nào rồi?

Ân Nhất Bình nói:

- Mày yên tâm, đã báo tin tức đó cho nha đầu kia biết.

Đầu dây bên kia cười, Ân Nhất Bình cũng cười, khóe miệng hắn hiện lên một tia âm độc.

Vũ Ngôn thấy sau khi Quan Nhã Ny đóng cửa lại thì mặt mày cau có, sau đó ngồi xuống gọi điện. Trong điện thoại, nàng nói lại tin tức mà Ân Nhất Bình cung cấp một lần. Hắn nghe Quan Nhã Ny xưng hô với người trong điện thoạt là cô cô nên biết rằng nàng đang gọi cho Tổng Giám đốc Quan. Đáng tiếc không thể nghe thấy bà ta nói gì trong điện thoại. Gọi điện xong, Quan Nhã Ny dường như đã bình tĩnh trở lại, cuối cùng ngồi xuống ghế làm việc.

Muộn rồi mà vẫn còn làm việc, xem ra nha đầu này muốn làm nữ cường nhân giống cô cô mình đây mà. Tinh thần làm việc của nàng thật khiến kẻ khác kính nể. Vừa rồi nghe Ân Nhất Bình nói thì bọn họ hình như còn có thân phận gì khác. Đáng tiếc hắn đang nói thì bị Quan Nhã Ny cắt ngang, nếu không lão tử đã nhận được một tin tức hữu dụng rồi.

Thấy Quan Nhã Ny cúi đầu chăm chỉ làm việc, hắn biết không thể thu hoạch gì thêm nữa. Lén nhìn dáng người thướt tha của nàng vài lần, Vũ Ngôn mới nhẹ nhàng đáp xuống không một tiếng động. Khi về nhà thì trời đã sắp sáng, qua cửa sổ nhỏ trong nhà, hắn thấy vẫn có ánh đèn. Trong lòng Vũ Ngôn dâng lên một cảm giác ấm áp, rồi lại nghĩ tới Diệp Tử vẫn còn đang ở Thanh Sơn.

Hậu Vân nghe thấy có tiếng động liền mở cửa phòng mình ra, thấy hắn đang đứng ở phòng khách liền vui mừng nói:

- Ngôn đại ca, anh về rồi!

Vũ Ngôn gật đầu mỉm cười:

- Em gái, sao còn chưa ngủ?

Hậu Vân nói:

- Không ngủ được nên em đang xem sách. Ngôn đại ca, anh có khát không? Em vẫn để dành canh đậu xanh cho anh đấy.

Vũ Ngôn cười nói:

- Có một em gái như em thật là tốt! Mỗi ngày trở về đều được uống một bát canh đậu xanh ngon ngọt. Đúng rồi, anh còn chưa nói với em, anh có một đứa em gái nữa tên là Diệp Tử. Bây giờ nó đang học lớp 11. Nhưng nó không ngoan như em, cả ngày chỉ thích gây sự.

Hậu Vân vui mừng nói:

- Thật sao, Ngôn đại ca. Vậy không phải là em sẽ có thêm một em gái sao. Tốt qúa, có anh trai, còn có cả một em gái nữa.

Vũ Ngôn gật đầu, nhìn dáng vẻ vui mừng của Hậu Vân, trong lòng hắn cũng vui vẻ không nói thành lời.

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =