[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 24: Sư thúc biến thái (2)

-----o Nhóm Dịch Toàn Cao Thủ o-----

CHƯƠNG 24

Vũ Ngôn nhìn nàng, nghiêm túc nói:

- Em gái, không nên tự xem thường bản thân mình. Em đã cố gắng tự lập, dựa vào hai tay của mình để nuôi sống bản thân, xã hội này không có mấy cô gái có thể làm được như em đâu. Em là một cô gái kiên cường nhất mà anh đã từng gặp.

Hậu Vân thẹn thùng cúi đầu:

- Ngôn đại ca, anh đừng khen em. Đúng rồi, em nấu cho anh bát canh đậu xanh, anh nếm thử đi.

Vũ Ngôn cười nói:

- Xem ra người làm anh như anh thật có phúc, lại có một em gái như em chăm sóc.

Vũ Ngôn uống hết bát canh đậu xanh, còn khoa trương liếm liếm chỗ bọt đậu xanh dính dưới đáy bát, sau đó chép miệng như vẫn còn thèm thuồng. Hậu Vân nhìn dáng vẻ của hắn, đỏ mặt cười cười, đã lâu rồi, cảm giác thân tình mới lại vấn vương trong đáy lòng nàng.

Vũ Ngôn kể cho Hậu Vân chuyện tìm được việc tại nhà hàng Âu. Hậu Vân hâm mộ nói:

- Ngôn đại ca, anh thật lợi hại!

Vũ Ngôn lắc đầu:

- Chuyện này cũng không có gì, cũng chỉ là một người làm công mà thôi. Em phải nhớ kỹ, việc đi làm tất nhiên cũng quan trọng nhưng thân thể với việc học tập còn quan trọng hơn. Em bây giờ đang là lúc cơ thể đang trưởng thành nên không thể giống như trước kia, ngày ăn có mỗi hai cái bánh bao được. Không có tiền có thể tiếp tục kiếm, nhưng không có sức khỏe thì cái gì cũng không có.

Nhìn thoáng qua Hậu Vân, hắn lại nói:

- Giờ anh đã tìm được hai công việc làm thêm, sau này em không cần phải tìm thêm việc gì nữa. Chuyện tiền nong em không cần lo lắng.

Tự đáy lòng Hậu Vân dâng lên một cảm xúc ấm áp, mắt rưng rưng, gật gật đầu.

Vũ Ngôn lại cười khẽ:

- Từ giờ trở đi, em mỗi ngày chỉ cần tới làm ở căng-tin, tối trở về ăn cơm đọc sách là được rồi. Một tháng phải tăng được hai mươi cân, nếu không anh sẽ dấu em ở nhà không cho em ra ngoài làm nữa.

Hậu Vân xấu hổ đỏ mặt nói:

- Một tháng tăng hai mươi cân, vậy sẽ thành heo đó!

Vũ Ngôn quan sát nàng một lần rồi lắc đầu:

- Nào có con heo nào gầy như này.

Hậu Vân mặc dù trời sinh hay xấu hổ nhưng nghe được câu của hắn cũng tức giận bổ nhào vào vào người hắn, xuất ra mấy đấm nhẹ. Hai người bắt đầu ồn ào.

Mùa hè nên quần áo mặc vốn rất ít. Mà Hậu Vân cũng chỉ có mặc mỗi chiếc áo sơ mi ngắn, Khi cô nhào vào người Vũ Ngôn, cảm nhận được nhiệt khí từ trên người hắn truyền đến, thấy ánh mắt thâm thúy đấy trí tuệ của hắn, thấy khóe miệng như cười mà như không cười tạo một cảm giác xấu xa của hắn, tất cả khiến trái tim cô trong nhất thời nhảy loạn lên, toàn thân rã rời, đầu vùi vào ngực hắn không dám ngẩng đầu lên nữa.

Vũ Ngôn cũng cảm nhận thấy hai khối gì đó mềm mại tựa vào ngực mình. Ngón trỏ của Hậu Vân vô thức di chuyển trên ngực hắn, ngay lập tức, miệng hắn khô không khốc, dương hỏa toàn thân nhẹ bùng lên. Trong lòng thầm kêu, không tốt, rồi đẩy Hậu Vân ra, cười nói:

- Được rồi, không đùa nữa, ngày mai còn phải đi làm.

Sắc mặt Hậu Vân đỏ như lửa, đầu cũng không dám ngẩng lên, nhẹ nói mấy chữ:

- Ngôn đại ca, ngủ ngon!

Rồi cô bé nhanh chóng chạy thẳng vào phòng đóng cửa lại, sau đó tựa lên cánh cửa đã đóng chặt, vỗ vỗ ngực thở gấp.

Chuyện này là sao đây? Dính vào ngực Ngôn đại ca không đứng dậy, lại bị hắn đẩy ra, mặt mình giờ để chỗ nào đây? Khuôn mặt Hậu Vân càng ngày càng nóng, ngực của anh ấy thật thoải mái! Không biết Ngôn đại ca có bạn gái chưa? Nếu có thì cô gái đó không biết hạnh phúc tới cỡ nào. Nét mặt Hậu Vân lúc thì vui vẻ, lúc lại lo lắng, lại xấu hổ, tự ti. Tâm tư con gái thật không biết chỗ nào mà lần!

Vũ Ngôn đồng học lại chẳng có những giác ngộ như thế, cảm giác hừng hực vừa rồi khiến tâm linh hắn đã bị trùng kích. Xung động vừa rồi vốn là cảm giác trong tiềm thức của nam nhân chân chính. Vũ Ngôn mặc dù quen biết Hậu Vân nhưng cũng chỉ gặp mặt mới có một ngày, tất nhiên không có chuyện nhất kiến chung tình gì đó. Hành vi vừa rồi chỉ là một xúc động bình thường của đàn ông nên không thể nói là hắn cố ý được. Nhưng chúng ta cũng không thể không nói, Vũ Ngôn đồng học đang lúc thanh niên, đang trong thời kỳ phát sinh sự lột xác từ tâm lý đến sinh lý, sắp trở thành một người đàn ông trưởng thành.

Sáng ngày thứ hai, Hậu Vân cảm thấy mặt mình vẫn còn hơi nóng nóng, còn Vũ Ngôn đồng học của chúng ta lại chẳng có cảm giác gì ở mặt này. Đám nữ hài tử dưới quyền Vũ Ngôn thấy hai người bọn họ cười nói bước vào thì đều rất ngạc nhiên. Không nghĩ tới tiểu cô nương Hậu Vân thẹn thùng ít nói nhất này lại ra tay sớm nhất, đúng là phải lau mắt mà nhìn.

Lục Phong chạy tới vỗ vai Vũ Ngôn:

- Người anh em thực cao tay. Nhanh như vậy đã tán được một cô em xinh đẹp như hoa rồi.

Vũ Ngôn cười, nện cho gã một quyền:

- Nói bậy, cô ấy là em gái của bạn tôi, bây giờ cũng là em gái của tôi.

Lục Phong lộ ra một ánh mắt mà tất cả đàn ông đều hiểu:

- Mọi câu chuyện khi mới bắt đầu cũng đều như vậy...

Cả buổi trưa các cô gái thầm thì to nhỏ với nhau, cuối cùng các cô đều biết Hậu Vân là em gái một bạn của Vũ Ngôn, hai người ngẫu nhiên gặp nhau tại khuôn viên Đại học Thiên Kinh. Càng làm cho bọn họ giật mình hơn chính là cả hai người này đều là học sinh vừa hoàn thành xong kì thi đại học, hơn nữa đều là những đứa trẻ khốn khổ không cha không mẹ, vì muốn vào Đại học Thiên Kinh nên một thân một mình tới Thiên Kinh làm thêm.

Những cô gái này đều là những người xuất thân từ nghèo khó, cũng biết nỗi vất vả khi đi làm, lập tức sinh ra sự thông cảm vô hạn với hai người, đặc biệt là đối với Vũ Ngôn. Gần như mỗi cô gái đều quan tâm đến hoàn cảnh của hắn. Hắn phải kể về gia cảnh bản thân mười lần thì các nàng mới ngừng oanh tạc, sau đó lại tìm cho hắn vài việc nhẹ nhàng một chút, quan tâm tới hắn nhiều hơn một chút, khiến hắn cảm động đến rơi nước mắt, tăng thêm khả năng hắn lấy thân báo đáp.

Con gái trong đại học vẫn rất đơn thuần. Mặc dù Vũ Ngôn là một tiểu tử nghèo nhưng những cô nương này đối với hắn tốt tới mức không còn gì để nói. Lục Phong cũng chỉ biết ôm quyền khâm phục:

- Người anh em, anh đúng là một nam nhân đầy mị lực!

Quản lý La mặt mày cũng vô cùng hớn hở. Tiểu tử này quả nhiên là một quả trứng thối, thu hút cả một đống ruồi.

Vũ Ngôn đúng là dở khóc dở cười, hoàn toàn không còn có sức để chống đỡ lòng nhiệt tình của đám con gái, đang định chuồn khỏi đó thì thấy có một người quen cũ đi vào nhà ăn. Vũ Ngôn vui mừng như tìm được người thân, giơ tay cao lên gọi:

- Số 9! Số 9!

Lục Phong ngẩn người, tiểu tử này có thật vừa tới Thiên Kinh không vậy, sao ngay cả mỹ nữ kia mà cũng biết? Nhưng có cơ hội làm quen với một đại mỹ nữ thì sao có thể bỏ qua. Bất chấp Trương Hoàn bên cạnh, hắn xông lên đứng bên Vũ Ngôn, kiểu như muốn tiếp sức cho Vũ Ngôn.

Sự xuất hiện của Số 9 cũng vô cùng tráng lệ, trước sau dẫn theo tới bốn năm cô, mặc dù không được xinh đẹp cho lắm nhưng loại khí thế này cũng không thể coi thường. Vũ Ngôn đi như bay tới, hô:

- Số 9, cô sao lại tìm được chỗ này?

Số 9 sửng sốt nhìn nhìn nhân viên phục vụ đẹp trai trước mắt, hỏi:

- Anh là ai?

Mấy cô gái bên cạnh nháy mắt với nhau một cái, trong lòng thầm nói, lại là một kẻ theo đuôi, có điều tên này trông thật đẹp trai, lại rất thân thiện, cảm giác cũng rất tốt.

Vũ Ngôn cũng sửng sốt, chợt kêu lên:

- Ai da, sao tóc cô lại dài quá vậy? Làm sao cô biết tôi ở chỗ này?

Số 9 trừng mắt nhìn hắn:

- Tôi không phải Số 9 mà anh nói. Tôi không quen anh, xin anh đừng quấn lấy tôi nữa.

Vũ Ngôn nhìn kỹ lại, cô gái này quả rất giống Số 9, nhưng cũng có chút khác biệt, da trắng hơn Số 9, nhưng dáng người lại kém hơn, khác biệt lớn nhất chính là thần thái, nhìn ánh mắt giết người của cô gái này thì biết đây là một quả ớt nhỏ, còn hung dữ hơn Số 9 nhiều.

Vũ Ngôn xấu hổ cười một tiếng:

- Thật ngại quá, tôi nhận nhầm người. Cô trông rất giống một người bạn của tôi.

Lục Phong nghe vậy lập tức trợn trắng mắt, người anh em, cái cớ này thật chẳng có tính sáng tạo chi hết, tôi lúc mười tuổi đã biết. Cô gái kia khinh thường hừ một tiếng, lạnh nhạt nói:

- Lại là một cái cớ nhàm chán.

Tiếng tuy nhỏ nhưng Vũ Ngôn nghe rất rõ ràng, kỳ quái hỏi:

- Điều này còn cần cớ gì?

Một cô hơi béo một chút ở bên cạnh cười:

- Mỗi ngày, những nam sinh dùng cái lý do này để tiếp cận Nhu Nhu của chúng ta không tới mười cũng phải có tám. Xin anh, anh chàng đẹp trai, anh có thể tìm một lý do nào đó mới mẻ hơn một chút không?

Lục Phong ở bên cạnh cũng chen mồm:

- Đúng vậy, đúng vậy, người anh em này của tôi rất đơn thuần, nhưng anh ta tuyệt đối không có ý xấu. Tôi có thể lấy lương tâm anh ta ra thề. Tăng Nhu đồng học đến chỗ này ăn cơm sao? Yên tâm, chúng ta nhất định sẽ phục vụ các cô chu đáo.

Tăng Nhu hừ một tiếng không nói gì, cô béo bên cạnh liếc nhìn Lục Phong, hỏi:

- Anh chàng đẹp trai này, anh tắm nắng ở đâu? Sao làn da lại khỏe mạnh như vậy?

Đám nữ hài cười khanh khách. Lục Phong cũng cười theo nhưng miệng hắn thì bỗng cứng lại, thì ra Trương Hoàn bên cạnh đang tận tình chăm sóc cái lưng của hắn.

Vũ Ngôn ngạc nhiên nhìn cô gái tên Tăng Nhu kia, nói:

- Cô ta nổi tiếng như vậy sao? Không phải ngôi sao ca nhạc cũng chẳng phải minh tinh màn bạc, chẳng lẽ mỗi người đều biết cô ấy sao?

Cô béo nói:

- Nhu Nhu của chúng ta xinh đẹp như vậy, chẳng lẻ anh không biết sao?

Nhu Nhu nhìn Vũ Ngôn, nhẹ lẩm bẩm:

- Một người vô vị!

Vũ Ngôn nhíu nhíu mày, con gái bây giờ đều như vậy sao, xinh đẹp một chút là không coi ai ra gì? Đối với những cô gái vênh váo hung hăng cao ngạo thế này, hắn rất không có cảm tình. Nhìn khuôn mặt nàng ta rất giống Số 9, trong lòng hắn tự nhủ, xem ra phải thay cha mẹ nàng giáo huấn nàng một trận mới được.

- Cô tên Tăng Nhu phải không?

Tăng Nhu hừ một tiếng cũng chẳng muốn nhìn hắn.

- Cha của cô là Tăng Thiên Nguyên, mẹ của cô là Vương Thục Trân phải không?

Khuôn mặt Tăng Nhu lộ vẻ kinh ngạc , người này điều tra lý lịch của mình sao?

- Chị của cô tên Tăng Thiến, phòng của cô ở tầng hai, hướng nam, trong phòng có một bộ lông gấu chó do cô lấy của chị của cô, phải không?

- A!!!!

Tăng Nhu kêu lên, người này sao ngay cả chuyện đó cũng biết?

- Anh, anh là ai?

Vũ Ngôn nghiêm túc nói:

- Tôi là sư thúc của cô.

-----o Hết chương 24 o-----

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =