[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 20: Tâm tư của các cô gái (3)

-----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

CHƯƠNG 20

Số 9 cũng là con gái, mà con gái đều rất mẫn cảm nên biểu cảm của Đỗ Uyển Nhược đều lọt vào trong mắt nàng. Đối với cô gái điềm đạm đáng yêu này, nàng cũng thương tiếc từ tận đáy lòng, có điều đây là chuyện liên quan tới hạnh phúc cả đời của bản thân mình nên tuyệt đối không thể nhân nhượng. Huống chi chính bản thân nàng cũng còn chưa nắm chắc, chưa cần nói tới cái khác, sự khác biệt về bối phận giữa nàng với Vũ Ngôn đã là một vấn đề rất rất lớn cản trở hai người rồi.

Có điều ngoài vấn đề này ra còn một vấn đề lớn hơn nữa, đó chính là cái tên Số 1 này tựa như là một khúc gỗ chính hiệu, hai cô gái xinh tươi ngồi ngay trước mặt mà hắn cũng chẳng tỏ thái độ gì, thật không biết nên yêu hắn hay hận hắn đây.

Vũ Ngôn đồng học tất nhiên không có nhiều phiền não như vậy. Cuộc sống một mình quả rất vui vẻ, rất tốt đẹp, là cái kẻ khác muốn hướng đến. Sau bữa ăn là tới chương trình giải trí, Số 9 mới biết được Vũ Ngôn là một cao thủ về các nhạc cụ dân gian. Thấy ánh mắt giật mình của Số 9, tâm tình Tiểu Đỗ đồng học trở nên tốt hơn đôi chút, thì ra không phải cái gì Số 9 cũng biết.

Vị cao thủ dân nhạc trong ánh lửa kia, vẻ mặt hắn chân thành và chăm chú, Thúy Ngọc địch trong suốt sáng bóng kề trên môi, dưới ánh sáng của ngọn lửa lại phản chiếu lên các cô gái. Ngón tay của vị cao thủ nhạc cụ này không ngừng đưa đi đưa lại, tạo ra những âm thanh vui vẻ như những làn gió xuân mát mẻ tháng ba thổi tan mọi nỗi buồn phiền trong lòng.

Diệp Tử đứng lên đầu tiên rồi nhẹ nhàng múa trước đống lửa, sau đó cô kéo Uyển Nhược, Uyển Nhược lại kéo Số 9, ba người nắm tay nhau hòa vào vào tiếng sáo du dương của Vũ Ngôn, cơ thể múa theo tiếng nhạc, như những tinh linh giữa đêm đông lạnh giá.

Vũ Ngôn mỉm cười nhìn các nàng, thân thể thướt tha của các nàng còn nóng bỏng hơn so với đống lửa bên cạnh, khuôn mặt tươi cười đầy nét thanh xuân giống như hoa tươi tháng năm, mang tâm hồn Vũ Ngôn cùng bay lượn.

Ý cảnh vô cùng hoàn mỹ nhưng kết cục của Vũ Ngôn lại vô cùng thê thảm. Vì vui vẻ nên bọn họ càng thêm nhiệt tình, và vị nhạc công kia chưa bao giờ khổ như đêm nay, cây sáo gần như không một giây nào là được rời khỏi môi hắn.

Cuối cùng cũng đã có người không kiên trì được. Cơ thể Uyển Nhược vốn kém nhất nên đã có dấu hiệu lắc lư sắp ngã. Vũ Ngôn vội vàng đi tới đỡ nàng. Mà Diệp Tử cũng đã kiệt sức, chỉ có Số 9, thể chất của nàng vốn tốt nhất nhưng vẫn đổ mồ hôi ròng ròng.

Vũ Ngôn cười khổ lắc lắc đầu, đành phải ôm Uyển Nhược, đi vào nhà đặt lên trên giường Diệp Tử. Uyển Nhược đã ngủ yên trong lòng hắn. Vũ Ngôn nhìn đôi hàng lông mi dài dài của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng còn pha một chút tái nhợt, khóe miệng còn khẽ cong lên, bất đắc dĩ hắn lắc đầu cười khổ. Thật sự là một cô gái yếu đuối khiến người khác đau lòng. Vuốt vuốt mái tóc của nàng, hắn thở dài rồi xoay người bước ra ngoài.

Trong đôi mắt đang khép chặt của Uyển Nhược chảy ra hai giọt nước mắt to như hạt đậu, lăn dài trên hai má của nàng rồi chầm chậm chảy xuống gối.

Diệp Tử vốn ngủ cùng giường với Uyển Nhược, nhưng hôm nay Uyển Nhược không thoải mái nên nàng đành phải ngủ trên giường Vũ Ngôn cùng với Số 9. Khuôn mặt nhỏ nhắn Số 9 đỏ lên xấu hổ nhưng lại cảm thấy rất ngọt ngào. Đây chính là giường của Số 1 đó! Trái tim nàng nhảy lên thình thịch không ngừng, lại một đêm mất ngủ!

Về phần học sinh thiên tài, cao thủ dân nhạc Vũ Ngôn của chúng ta, giờ đây đã không còn chỗ trong cái nhà này. Hắn đành phải lên căn nhà cũ của sư phụ trên núi ở tạm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nơi đây chính là chỗ “an cư lạc nghiệp” của hắn trong vài ngày tới.

“Quan hệ thân thích” của Số 9 với Vũ Ngôn cuối cùng cũng bị bại lộ. Diệp Tử trong lúc vô ý đã nhắc tới việc này, Đỗ Uyển Nhược cũng theo đó đào sâu xuống quyết tìm hiểu sự thật. Kể từ khi biết quan hệ giữa hai người là “sư thúc” và “sư điệt”, ánh mắt Uyển Nhược nhìn Số 9 có gì đó khác lạ, hình như là chút tiếu ý. Số 9 cũng xấu hổ một hồi nhưng sau đó cũng không quan tâm. Một lính đặc chủng xông pha giữa mưa bom bão đạn còn không sợ thì sợ chi việc này. Chỉ có điều, mỗi lần Uyển Nhược rơi vào thế hạ phong khi chơi đùa cùng nàng thì chỉ cần gọi hai tiếng “sư thúc” là người ở thế hạ phong lại chính là Số 9.

Trước giao thừa một ngày, Vũ Ngôn đưa Đỗ Uyển Nhược về nhà, dù sao cô cũng phải đón năm mới cùng người nhà. Khi Đỗ Uyển Nhược xuống núi cũng trầm lặng hơn rất nhiều, nụ cười luôn vương trên khuôn mặt lúc còn ở trên núi đã không thấy nữa. Vũ Ngôn kết luận, đó là do từ nhỏ cô ấy đã cô đơn, mà mấy ngày nay kết giao được với vài người bạn nên bây giờ trở lại với nỗi cô đơn dẫn tới việc tạo thành một vấn đề tâm lý. Phương pháp giải quyết chính là: đi học, tới trường, để cô gặp bạn bè thì tự nhiên sẽ vui vẻ trở lại. Chúng ta không thể không nói, tiểu tử này đúng là một chàng trai dễ thương!

Lão hiệu trưởng thấy con gái đã về nhà, còn tha thiết giữ Vũ Ngôn ở lại ăn cơm. Bữa cơm trưa, chủ khách hai người thân thiết nói chuyện với nhau, đồng thời số lượng thuốc lá “Đặc Cung” của hắn cũng giảm đi đáng kể.

Số 9 cũng đã bảo với lão Tăng,nàng muốn ở lại đón giao thừa với Diệp Tử, mà cũng chẳng biết lão Tăng có hiểu tâm tư của con gái hay không nhưng dù sao hai vợ chồng lão vẫn đồng ý. Cho nên, đối tượng cùng Vũ Ngôn đi dạo mỗi ngày lại đổi thành Số 9.

Số 9 mặc dù là một lính đặc chủng ưu tú nhưng cô vẫn là một cô gái, cũng có sự hiếu kỳ rất lớn. Vì thế Vũ Ngôn cũng dạy nàng đào măng, múc nước bằng gầu đá, hái lá để thổi kèn. Một phiên bản giống hệt như với Uyển Nhược.

Trong lòng Diệp Tử có chút khinh thường: Thủ đoạn lừa con gái của anh sao chỉ có mấy chiêu đó nhỉ? Sao không thay đổi một chút cho đa dạng, ví dụ như đi bắt lợn rừng, bắt gấu chó?

Nếu Vũ Ngôn biết những suy nghĩ trong lòng em gái thì nhất định sẽ toát mồ hôi đầy đầu.

Qua giao thừa, sáng sớm ngày hôm đó, Vũ Ngôn thức dậy phát bao lì xì cho Diệp Tử, cũng phát một bao cho Số 9. Số 9 cười vui vẻ nhận lấy sau đó cũng tặng lại bọn họ mỗi người một bao. Tiếp theo Vũ Ngôn cùng Số 9 xuống núi gọi điện chúc tết. Đầu tiên là gọi tời nhà lão Tăng. Reng reng mấy tiếng, một nữ hài tử nhấc máy nhận điện thoại.

Vũ Ngôn nói:

- Chúc mừng năm mới! Xin hỏi sư huynh có nhà không?

Cô gái kia cười khanh khách:

- Sư huynh sư đệ cái gì, anh gọi nhầm số rồi.

Bịch một tiếng, điện thoại đã bị dập.

Vũ Ngôn gọi lại, vẫn là cô gái kia, lần này Vũ Ngôn đã biết đối phương là ai nên mở miệng hỏi:

- Cô là nhị nha đầu phải không?

- Đúng vậy, xin hỏi anh là ai?

Cô gái tưởng là một vị trưởng bối trong nhà.

Vũ Ngôn đáp:

- Tôi là sư thúc của cô!

- Biến thái!

Bich một tiếng, điện thọa lại bị dập.

Vũ Ngôn dở khóc dở cười, mới đầu năm đã bị coi là kẻ lừa gạt, nói thật lại chẳng ai tin. Số 9 sơm đã ở một bên cười đau cả bụng. Vũ Ngôn đành phải bảo:

- Cô gọi đi!

Số 9 bấm điện thoại, nghe em gái mình kể khổ:

- Chị à, vừa rồi có một tên sư thúc biến thái gọi tới nhà gây rối, nếu để cho em bắt được thì nhất định phải lột da rút gân róc xương hắn ta.

Vũ Ngôn lập tức cảm thấy cần phải suy nghĩ lại quyết định ghi danh vào Đại học Thiên Kinh của mình. Thử nghĩ nếu gặp phải nhị nha đầu trong sân trường, biết được người đứng trước mặt nàng là vị sư thúc “biến thái” kia, Vũ Ngôn còn có thể sống sao?

Số 9 nhịn cười nghe em gái mình líu ríu kể xong nhưng cũng không giải thích thay cho Vũ Ngôn mà sau đó bảo em gái gọi lão Tăng ra nghe điện thoại.

Gọi điện thoại cho lão Tăng xong, sau đó gọi cho Đại Tráng, Mập Đầu Đà và cũng gọi cho Hậu Vân một cuộc điện thoại, chỉ có điều, mỗi một cuộc phải đợi tới mười phút mới kết nối được, cuối cùng Vũ Ngôn gọi cho lão hiệu trưởng. Lão hiệu trưởng nhiệt tình mời hắn về nhà làm khách, còn tỏ vẻ sẽ chuẩn bị tiền lì xì. Vũ Ngôn nghĩ thầm, lão tử mà có được tiền lì xì của ngươi thì thuốc lá của ta cũng bị ngươi lấy hết. Số 9 tán gẫu với Đỗ Uyển Nhược vài câu, vậy là kết thúc màn chúc Tết.

Qua mùng mười tháng giêng, Số 9 rốt cục cũng phải về nhà. Mấy ngày nay Diệp Tử thấy Số 9 cả ngày ở cùng với anh trai nên trong lòng rất không dễ chịu. Nhìn chiếc xe bus chở Số 9 đi xa, lại ngó sang Vũ Ngôn thấy hắn hình như không có phản ứng gì thì trong lòng cũng yên tâm về người anh đầu gỗ này.

Cuối cùng Đỗ Uyển Nhược đã được gặp lại Vũ Ngôn, nhìn nụ cười xấu xa quen thuộc kia của hắn mà trong lòng cô có càm giác xúc động. Thì ra chỉ cần có thể gặp hắn là mình đã cảm thấy đủ lắm rồi.

Ngày đi học, bọn nhóc đến trường nhưng vẫn đắm chìm trong không khí của năm mới và như đã quên mất rằng ba bốn tháng sau sẽ là lúc quyết định vận mệnh cả đời của bọn chúng. Vũ Ngôn rất cảm khái, mấy tháng sau bọn trẻ khờ khạo này sẽ lĩnh hội được sư tàn khốc của hiện thực, sẽ bước tới ranh giới của đời người, sẽ có người vượt long môn để trở thành cái gọi là đứa con cưng của trời, còn không sẽ phải tạm biệt giấc mộng của mình, để cho dòng đời xô đẩy.

Mười chín tuổi nhưng Vũ Ngôn không cảm giác được tầm nhìn của mình đã hơn tới mấy tuổi, dùng ánh mắt lõi đời để cư xử với đám trẻ này mà hoàn toàn quên mất rằng mình cũng là một thành viên trong bọn họ.

Kì thi đã tới gần, tất cả mọi người cũng trở nên khẩn trương, thậm chí có một vài người lại cảm thấy bất an, bao gồm cả Tiểu Đỗ đồng học luôn trầm ổn. Chỉ có “lão nhị ngàn năm” Vũ Ngôn là ngoại lệ, bởi vì hắn đang nỗ lực nghiên cứu giáo trình học của đại học năm thứ hai, nói chính xác hơn là đã hoàn thành một nửa giáo trình học của đại học năm thứ hai. Danh mục những giáo trình năm thứ hai mà hắn đang đọc cũng rất nhiều, nào là toán học đại học, nào là vật lý học đại học, nào là hoá học đại học, nào là tiếng Anh đại học, nào là quản trị kinh tế cao cấp, ngôn ngữ hợp ngữ các loại.

Cả lớp bây giờ ngay cả thời gian vào WC cũng phải bỏ qua để làm bài tập. Còn thiên tài Vũ Ngôn của chúng ta thì đang ở trong phòng vi tính, hút thuốc chuyện trò với thầy giáo bộ môn, tiện thể thử làm một phần mềm DOS[1] nhỏ. Cũng chẳng có cách nào khác, cả phòng không có lấy một cái máy có thể tích hợp Hệ điều hành Windows. Có điều ở một nơi như Thanh Sơn thì có máy tính đã là không tệ rồi.

Vũ Ngôn đồng học thỉnh thoảng cũng nổi lòng từ bi. Khi thấy Tiểu Đỗ đồng học chau mày suy nghĩ làm bài liền quan tâm đi tới hỏi:

- Đừng miệt mài khổ sở như thế, nhanh già lắm!

Tiểu Đỗ đồng học đưa thanh chủy thủ ra lắc lắc trước mặt hắn, nói:

- Thanh chùy thủ này một tấc cũng không rời bổn cô nương, một là để phát tiết, hai là vì phòng sắc lang.

Nói Vũ Ngôn là sắc lang thì quả thực oan uổng. Hắn mặc dù là một thanh niên phát dục đầy đủ hơn nữa năng lực ở một số phương diện nào đó lại mạnh tới dị thường, nhưng do chưa được tiếp xúc thực tế nên hắn quả không quá hiểu về mấy cái này. Nếu nói về mặt này thì chúng ta cho rằng, người thực sự cần đề phòng sắc lang phải là Vũ Ngôn đồng học mới đúng. Bởi vì số lượng “nữ sắc lang” có chủ ý với hắn tuyệt đối không phải là ít, mà Vũ Ngôn đồng học còn thiếu kinh nghiệm và cả giác ngộ về mặt này, cho nên khả năng bị người ta tóm được là rất lớn.

May mà ngày thi cuối cùng đã đến nên hắn mới bảo vệ được “sự trong sạch” của mình. Song cũng có bất ngờ ngoài ý muốn. Hôm nay Vũ Ngôn đang thu dọn ngăn kéo của mình, vì ngày mai là ngày thi đại học nên học sinh phải thu dọn ngăn kéo của mình cho sạch để làm địa điểm thi.

Vũ Ngôn phát hiện trong ngăn tủ có đồ không phải của hắn. Lấy từ bên trong ngăn ra một cái túi nhựa, trong túi có rất nhiều hạc giấy được gấp khéo léo với đủ mọi màu sắc.

- Cái này có lẽ chính là ngàn con hạc giấy trong truyền thuyết.

Đỗ Uyển Nhược nhìn thứ trong tay hắn, yếu ớt nói.

Một thời gian rồi Vũ Ngôn chưa nhận một lá thư nào, thứ nhất là do đám con gái trong thời gian này đều bận, nhưng cái chủ yếu là do mọi người đều biết tên này gần như thuộc dạng nước lửa không vào, dầu muối không nhập. Vũ Ngôn hỏi Đỗ Uyển Nhược:

- Bạn thấy ai cho vào không?

Đỗ Uyển Nhược đáp:

- Không biết, giữa trưa tất cả mọi người đều đi ăn cơm nên bất cứ một ai đều có thể.

Sau đó nàng cười nói:

- Chúc mừng bạn, lại bắt được thêm một nữ tù binh. Bạn cần phải bảo quản cho tốt, có thể gấp một ngàn con hạc giấy, cô gái kia quả là một người rất si tình.

Nói xong, ánh mắt nàng dần trở nên ảm đạm.

Cuối cùng Vũ Ngôn cũng không đi tìm hiểu rốt cuộc cô gái đó là ai, phải nói là hắn không có ý tìm hiểu. Cái này rất có thể là phương thức của một cô gái để trút hết tình cảm của bản thân trong mùa chia ly này. Vũ Ngôn đoán như vậy, rồi sau đó toàn tâm toàn ý tập trung vào kì thi lên đại học oanh oanh liệt liệt của mình. Lần này hắn không dám tiếp tục cố ý làm sai nữa, dù sao đây cũng là kỳ thi lên đại học, không cẩn thận là phải nói lời bái bai với đại học Thiên Kinh liền. Thi thố như vậy quả là một hồi tra tấn đối với hắn, bởi vì về cơ bản hắn chỉ dùng có một nửa thời gian đã làm xong hết đề thi, thời gian còn lại đành phải chơi trò oẳn tù tì giữa tay trái và tay phải.

Vài ngày sau kì thi, hắn rốt cục cũng đã yên lặng tự hỏi về vấn đề phát triển trong tương lai của bản thân. Đại học Thiên Kinh là mục đích duy nhất hắn, không chỉ vì đó là trường đại học tốt nhất trong nước mà còn là bởi vì ước định với Số 9 từ trước. Con đường tiếp theo sau khi lên đại học phải đi thế nào đây. Đó cũng là mục đích hắn tự hỏi.

Sau khi lên đại học, Diệp Tử phải làm sao? Để nàng ở lại Thanh Sơn một mình, hắn tuyệt đối không yên tâm. Còn một vấn đề mang tính then chốt nữa, chi phí lên đại học lấy từ đâu đây? Hắn chưa từng nghĩ đến việc vay lão Tăng. Hắn là một nam nhân, phải nuôi sống gia đình, chỉ có thể thông qua sự cố gắng của bản thân mình mà kiếm. Ông trời sẽ báo đáp cho những người cần cù siêng năng, đó chính là suy nghĩ của hắn.

Khi báo nguyện vọng học, hắn soạt soạt vài chữ viết ngay “Đại học Thiên Kinh”, những chỗ còn lại đều để trống. Trong lòng Đỗ Uyển Nhược thầm nói tên tiểu tử này quá điên cuồng. Vũ Ngôn đưa tờ báo nguyện vọng cho Tiểu Đỗ đồng học, nhờ nàng nộp giúp rồi vỗ vỗ mông ra khỏi phòng học.

Tiểu tử này cũng thật là hết nói. Hôm nay là ngày tụ tập cuối cùng của bàn bè trung học. Tất cả mọi người trong bụng đều mang đầy những lời muốn nói. Nhưng tiểu tử này lại rất dứt khoát cứ thế mà đi, nếu không hắn sao có thể là “Thần” trong lòng các học sinh được cơ chứ.

Tiểu Đỗ đồng học rất ủy khuất, hắn cũng không hỏi xem nàng ghi danh vào đâu, cứ thế tiêu sái rời đi, chẳng lẽ hắn không chút lưu luyến với nơi này sao? Tên vô lại này! Tiểu Đỗ đồng học nhìn bóng dáng của Vũ Ngôn, trong mắt lại đầy lệ.

Vũ Ngôn về nhà thu dọn mấy thứ, kỳ thật cũng không có gì, chủ yếu là những thứ mang ra từ thạch động, những thứ đó cần phải bố trí thật tốt. Di thư của tổ sư Vân môn cùng hai quyển sách mà Ma Tôn để lại được được hắn cho vào một cái hũ rồi chôn xuống trước mộ sự phụ. Dạ minh châu Vũ Ngôn chuẩn bị mang theo để khi đến Thiên Kinh thì tìm một cửa hiệu châu báu lâu năm giúp định giá món đồ này. Đó cũng không phải do hắn nổi lòng tham mà chỉ cảm thấy chỗ tài sản này để đó cũng quá lãng phí, trước tiên phải biết rõ giá trị của nó đã, rồi khi cần tiền gấp thì có thể làm chút gì đó. Tấm Thánh ngọc mà Ma Tôn để lại khiến Diệp Tử yêu thích không nỡ rời tay, nếu không phải vì Ma Tôn có nói rõ trong thư thì Vũ Ngôn đã không chút do dự cho nàng rồi. Kỳ thật trên người Diệp Tử cũng đeo một ngọc bội có giá trị không nhỏ. Đó là thứ duy nhất mà theo trí nhớ cha mẹ đã để lại cho nàng.

Diệp Tử lấy một sợi tơ màu đỏ xâu tấm Thánh ngọc lại rồi quáng lên cổ Vũ Ngôn, khiến hắn lập tức cảm thấy mát lạnh, trong lòng nói, đồ chơi này đúng là một bảo vật. Thu dọn xong, hắn lại nghĩ rồi quyết định mang theo Thúy Ngọc Mặc trúc, đêm dài không ngủ được thì còn có cái để tiêu khiển.

Mục đích ra đi lần này của hắn là để tận dụng hai tháng trước khi nhập học để đi làm thuê, kiếm chút tiền đóng học phí đại học. Diệp Tử không thể không ủng hộ quyết định của hắn. Vũ Ngôn dặn dò Diệp Tử một hồi, nói rằng, trong vòng hai tháng hắn nhất định sẽ trở về. Diệp Tử thấy anh trai mình đã hạ quyết tâm, lại như nhớ mùa xuân năm ấy tiễn hắn đi lính, hai mắt cô đẫm lệ nhưng vẫn yên lặng thu dọn mọi thứ.

Mùa hè năm ấy, mặt trời gay gắt như lửa, Vũ Ngôn bước lên chuyến tàu lên bắc thượng. Và mọi chuyện hắn gặp phải sau này còn phức tạp hơn rất nhiều so với suy nghĩ của hắn.

Mười bảy tuổi, Diệp Tử nhìn theo bóng dáng anh trai đã đi xa. Hai mắt nàng ướt đẫm nhưng niềm tin trong lòng thì càng thêm kiên định.

———o Hết chương 20 o———

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =