[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 10: Tâm tư của Số Chín (2)

-----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

CHƯƠNG 10

Khi Số 9 tới tìm Vũ Ngôn thì hắn vừa mới xuống nhà ăn, sắp bắt đầu bữa tối ngon lành. Một cái bánh mì nóng hổi còn chưa kịp tới tay thì…

- Tăng Đại mời anh tối nay tới nhà ăn cơm.

Vũ Ngôn “ừ” một tiếng, vẫn không quên giơ tay cầm lấy bánh mỳ.

- Này, anh chưa ăn bánh mỳ bao giờ à? Tăng Đại mời anh ăn cơm mà!

Số 9 nhìn vẻ tham ăn của Vũ Ngôn, cực kỳ bất mãn.

- Tôi biết, tới đó lão chỉ biết chuốc rượu cho tôi, còn thời gian đâu để ăn cơm chứ!

Vũ Ngôn nhét miếng bánh mì vào miệng, nhồm nhoàm nói.

Quả nhiên đúng vậy, Số 9 vừa dẫn hắn tới cửa đã thấy hai tay Tăng Thiên Nguyên cầm hai bình rượu Mao Đài từ trên lầu đi xuống. Vũ Ngôn đang định nghiêm mình chào thì hắn đã sút cho một sút:

- Bỏ con mẹ cái trò đó đi, hôm nay chú tới nhà của sư huynh chú.

Vũ Ngôn cười hắc hắc, đỡ chai rượu trong tay Tăng Thiên Nguyên, đặt lên mũi ngửi ngửi:

- Thơm đấy! Ít nhất cũng đã mười năm.

- Mũi tiểu tử chú quả không tồi. Đây là đồ của Thủ trưởng tặng đó.

Thấy Số 9 đứng yên không nhúc nhích, Tăng Thiên Nguyên hỏi:

- Nhị nha đầu hôm nay có về nhà không?

Số 9 đáp:

- Nó nói hè này muốn ra ngoài xã hội thực tiễn nên không về nhà.

Vũ Ngôn hơi sửng sốt:

- Nhà anh còn nhị nha đầu sao? Trước giờ em cứ nghĩ chỉ có một nha đầu thôi chứ?

Số 9 trừng mắt nhìn hắn. Tăng Thiên Nguyên cười khổ:

- Nha đầu kia đang học tại Đại học Thiên Kinh. Tính tình cổ quái, cả ngày không biết làm gì. Bình thường anh cũng không thấy nó. Chú đến đây đã ba năm mà vẫn chưa thấy nó à?

Vũ Ngôn cười cười:

- Chỉ một đại nha đầu kia cũng đủ làm em khổ rồi. Nếu có thêm một nhị nha đầu nữa thì không phải muốn giết em sao?

Số 9 đang chuẩn bị đạp cho hắn mấy đạp thì đã thấy hắn co chân chạy thẳng vào bếp, miệng hô lớn:

- Sư tẩu cần cù thiện lương, hiền lành thục đức ơi, tiểu đệ tới thăm chị đây!

Tăng Thiên Nguyên nhìn Vũ Ngôn với ánh mắt cổ quái, trong lòng thầm hỏi:

“Sao tiểu tử này lại đột nhiên thay đổi, trở nên giảo hoạt như vậy?”

Rồi thấy Số 9 đang ôm bụng cười, hắn liền trừng mắt:

- Còn không mau tới giúp mẹ con nấu cơm đi?

Chị dâu ló đầu ra khỏi bếp, đưa mắt nhìn Vũ Ngôn từ trên xuống dưới rồi đột nhiên la lên:

- Tiểu Ngôn, sao em xinh đẹp vậy?

Vũ Ngôn tí nữa thì lăn quay ra đất, Số 9 bên cạnh hắn thì cười khanh khách. Hắn cũng không biết phải giải thích như thế nào, chỉ đành chữa ngượng:

- Vấn đề này vừa đơn giản nhưng cũng rất phức tạp. Hay là để Số 9 kể cho chị nghe sau đi!

Số 9 nói ngay:

- Số 1, mẹ tôi hỏi anh chứ không hỏi tôi.

Chị dâu cưng chiều vỗ vỗ khuôn mặt Số 9:

- Nói con bao nhiêu lần rồi, ở nhà phải gọi là sư thúc.

Số 9 đưa mắt liếc qua Vũ Ngôn đang đắc ý bên cạnh:

- Gọi hắn là Số 1 đã tốt lắm rồi. Hắn còn nhỏ tuổi hơn cả con, gọi vậy khó chịu lắm!

Chẳng hiểu vì sao khi nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại đỏ bừng lên.

Tăng Thiên Nguyên ngồi trên sô pha nhìn tiểu sư đệ của mình, nghĩ lại:

“Ba năm trước mình mang hắn vào bộ đội, lúc ấy hắn mới mười lăm tuổi, trông nho nhã yếu ớt như một tên thư sinh. Nào ngờ trong ba tháng hắn đã hoàn thành xong chương trình huấn luyện tân binh mà người khác phải học hết nửa năm. Cứ thế hoàn thành việc học tập, rồi được tuyển chọn vào Đội Liệp Ưng dự bị. Bảy tháng sau lại hoàn thành huấn luyện ‘Ma quỷ’ có thời hạn một năm, trở thành một ‘Liệp Ưng’ chính thức. Một năm sau nữa, do lập được chiến công xuất sắc nên được chọn làm người chỉ huy trẻ tuổi nhất của ‘Liệp Ưng’. Những điều này đã được ghi chép và lưu truyền trong toàn quân!

Ba năm rèn luyện đã qua, thế nhưng tiểu tử này lại không giống với người khác. Người ta càng luyện càng đen, càng luyện càng cường tráng, còn hắn càng luyện càng nho nhã tuấn tú, càng luyện càng giống một tên tú tài. Có điều tuy hoàn mĩ như thế nhưng lại vẫn chưa tán được em nào. Nếu hắn không phải tiểu sư đệ của mình thì ông nhất định phải ra tay trước tiên, chọn hắn làm con rể của lão Tăng ta rồi nói sau. Con bà nó, nếu lính của mình mà cũng luyện được giống như vậy thì còn không đổi tên thành ‘Đại đội người mẫu Liệp Ưng’ à?”

Thấy vẻ mặt tươi cười của tiểu tử họ Vũ, không hiểu sao Tăng Thiên Nguyên lại nảy ra suy nghĩ xấu xa.

Vũ Ngôn tất nhiên không biết sự gian xảo của sư huynh hắn. Thấy chị dâu và Số 9 chui vào bếp, hắn bèn ngồi đối diện với Tăng Thiên Nguyên. Thấy lão Tăng mắt trợn ngược, miệng chảy nước dãi, hắn cũng chẳng thèm để ý, với lấy hộp thuốc lá từ trong tay lão, lôi ra một điếu thuốc lá, bật quẹt châm rồi rít một hơi, sau đó nhả ra một vòng khói tròn.

Một, hai, rồi ba bốn vòng khói thuốc thi nhau lượn lờ trước mắt lão Tăng, xâu lại thành một cái xích. Lão cũng ngứa mồm châm một điếu, một cái xích khác lại xuất hiện. Trong làn khói thuốc, Vũ Ngôn mở miệng hỏi:

- Lệnh khi nào tới nơi?

Câu hỏi bất ngờ khiến lão Tăng sặc khói, ho khan vài tiếng:

- Khụ… khụ… Lệnh gì?

- Còn lệnh gì nữa, lệnh cưỡng chế xuất ngũ.

Trong mắt Vũ Ngôn hiện lên một chút đau buồn khiến lão Tăng cũng cảm thấy đau đớn.

- Con mẹ nó, ai dám hạ lệnh này, ai dám đuổi thằng lính tốt nhất của anh xuất ngũ?

Lão Tăng hung hăng nói làm cho những vòng khói thuốc bị vỡ tan.

- Sư huynh, anh không cần giấu em. Chuyện giống như thế này không phải là ít.

Vũ Ngôn bình tĩnh nói rồi cầm hai bình rượu Mao Đài trên bàn:

- Đây là đồ an ủi mà Thủ trưởng đưa cho anh sao?

Sắc mặt Lão Tăng trở nên trắng bệch:

- Lão ta chỉ vào mũi anh nói: “Bao che cho người ta cũng chưa có ai như anh, dám đến vỗ bàn trước mặt tôi à?”. Sau đó tặng cho anh hai chai rượu mang về. Mụ nội nó nữa, đây đúng là kiểu đánh một gậy lại tặng một củ cà rốt. Người anh em, sư huynh thật vô dụng. Xin lỗi chú!

Không ngờ lão Tăng lại khóc òa lên như một đứa trẻ.

Đôi mắt Vũ Ngôn cũng ửng đỏ:

- Sư huynh, chuyện này không liên quan tới anh. Nếu không phải anh mang em vào bộ đội thì em cũng không được vào “Liệp Ưng”.

Chậm rãi phun ra một vòng khói, hắn chợt cao giọng:

- Kỳ thật giải ngũ cũng chẳng sao. Em trở về học tiếp. Trước khi Hầu Tử hy sinh, em đã đáp ứng cùng nó học đại học. Hôm nay nó đã mất nên em muốn hoàn thành giấc mộng này thay nó. Hơn nữa em còn muốn giúp em gái nó thi đại học nữa. Còn cả Đại Tráng, em đã đồng ý dạy võ cho con hắn.

Lão Tăng thở dài nói:

- Ba năm trước anh mang chú đi, sư thúc đã dặn phải đưa chú trở về sau ba năm, nhưng sư huynh anh lại quá tham. Mặc dù “Liệp Ưng” là đỉnh cao tại đây nhưng đối với chú thì nó vẫn còn quá nhỏ. Chú là tiểu sư đệ của anh, tương lai của chú nhất định sẽ còn có thêm những thành tích lớn hơn nữa. Chú đã tin vào bản thân chú thì anh cũng mãi ủng hộ chú.

Vũ Ngôn nghe xong lời của hắn thì tâm tình cũng thoải mái trở lại, cười dài:

- Tốt thôi! Tương lai nhất định em sẽ cho anh một bất ngờ thật sâu sắc.

Hai người đàn ông cất tiếng cười to. Bên trong bếp, chị dâu và Số 9 liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều lắc đầu:

- Không thể hiểu nổi!

Bữa cơm này đúng là rất phong phú: thịt kho tàu, nậm bò kho ớt xanh dầm trứng, đầu cá kho tiêu, gà xào xả ớt,… đây đều là những món Vũ Ngôn thích ăn nhất. Hắn và lão Tăng cũng rất có cảm tình với hai bình rượu nên cùng nhất trí tiêu diệt nhanh gọn.

Mặc dù nội công Vũ Ngôn rất thâm hậu nhưng hắn không hề vận công để tỉnh rượu nên cũng say tới mức không biết trời đất gì.

Hai bình Mao đài đã chạm đáy, lão Tăng bắt đầu ăn nói huyên thuyên, trong lòng nghĩ cái gì là nói nấy. Cái gì mà “Đội người mẫu Liệp Ưng”, cái gì mà: “Sư đệ, chú làm con rể anh đi, đảm bảo chú cứ gọi là ngon lành!”. Vũ Ngôn cười xong gục luôn xuống bàn ngủ. Khuôn mặt Số 9 đỏ bừng khi nghe những lời này nhưng vẫn cố kìm chế sự xấu hổ trong lòng, giành lấy chai rượu trong tay Vũ Ngôn, trong mắt đầy vẻ ôn nhu.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Vũ Ngôn phát hiện mình đang nằm trong phòng khách nhà lão Tăng. Mặc dù đầu vẫn còn đau nhưng vẫn tốt hơn sự khó chịu đêm qua. Hắn không nhớ nổi đêm qua sư huynh đã nói cái gì, mà hắn cũng không biết nói hắn đã nói những gì. Vũ Ngôn chỉ nhớ một việc, hắn phải rời khỏi quân ngũ, phải rời khỏi những đồng đội thân thiết. Mũi hắn có cảm giác chua chua, hắn phát hiện gần đây dường như bản thân mình rất yếu ớt, rất dễ xúc động.

Số 9 gõ cửa đi vào, thấy Vũ Ngôn đang ngẩn người đứng trước cửa sổ nhìn rừng cây bên ngoài. Ánh mặt trời ban mai gột rửa khuôn mặt của hắn, lóe lên những tia sáng màu vàng óng ánh. Thân hình cao lớn đón nắng sớm ở trước cửa sổ có vẻ thân thiết tự nhiên. Số 9 đi đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng nói:

- Số 1, mẹ bảo chúng ta tới ăn sáng.

Trước bàn ăn không thấy lão Tăng đâu, chắc là vẫn còn đang ngủ. Chị dâu thấy Vũ Ngôn nhét một miếng quẩy vào miệng nhai lấy nhai để, trong mắt hiện lên vẻ từ ái. Bà biết lão Tăng trước nay luôn muốn có con trai, đáng tiếc bà chỉ sinh được hai cô con gái. Đại nha đầu còn chưa tốt nghiệp Học viện Quân sự thì lão đã ép cô vào đại đội Liệp Ưng, nói là rèn luyện trong chiến đấu cho có máu có lửa. Bà biết lão Tăng muốn biến đại nha đầu thành con trai. Có điều dù thế nào cũng là một nha đầu, mưa bom bão đạn như thế thì làm sao có thể khiến kẻ làm mẹ như bà yên tâm được. Tiểu sư đệ kia còn nhỏ tuổi hơn cả con gái hai người, lại tao nhã cơ trí, thông minh dễ gần, càng khiến hai vợ chồng bọn họ vô cùng yêu thích, đã ngầm coi hắn là con trai của mình.

Số 9 nhìn Vũ Ngôn ăn như hổ đói mà cảm thấy cuộc sống này thật yên bình, cũng khiến cô hạnh phúc dị thường. Khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ bừng lên.

* * *

Những ngày chờ đợi trong yên bình dần trôi qua, Vũ Ngôn cảm thấy mấy ngày này đúng là rất thoải mái nhưng cũng có chút nặng nề. Nhiều trận đọ sức đã diễn ra, hắn cũng không biết mình đã đá nát bao nhiêu bao cát, đánh ngã bao nhiêu đối thủ, đương nhiên hắn không sử dụng nội công. Người tham chiến càng ngày càng nhiều, họ đều muốn nhìn hắn bị đánh ngã nhưng chưa được như nguyện. Phát tiết tại đây giúp tâm tình hắn tốt hơn rất nhiều.

Vì nhờ Số 9 mượn em gái của cô vài cuốn sách giáo khoa trung học, Số 9 còn nhân tiện mang cho hắn một đống tư liệu ôn tập, khiến hai mắt hắn trắng dã ra. Năng lực học tập của Vũ Ngôn quả nhiên cực kỳ xuất sắc. Mấy quyển sách giáo khoa này đã ba năm hắn không xem qua, thế nhưng kiến thức trong sách vẫn còn nguyên trong đầu, không quên đi chút nào. Xem sách vài ngày, hắn cũng dần bình tĩnh trở lại, như trở về với những ngày tháng học tập bên cạnh sư phụ.

Dưới yêu cầu mãnh liệt của Đại Tráng, Vũ Ngôn bất đắc dĩ đành phải làm thủ tục xuất viện cho y. Chỉ là trên đôi mắt của y phải đeo một cái kính đen rất to. Mập Đầu Đà xử lý xong hậu sự và sắp xếp ổn thoả cho cha mẹ của Tiểu Lý Tử xong liền vội vàng trở về. Vũ Ngôn gặp những đội viên còn lại của tiểu đội rồi vung tay, bốn người tới nơi Hầu Tử và Tiểu Lý Tử an nghỉ.

Nghĩa trang vắng vẻ thê lương, những tấm bia mộ như tảng đá lớn đè nặng trong lòng mỗi người. Di thể của Hầu Tử không tìm được, chôn phía dưới bia mộ mới xây này chính là chiếc mũ Kê-pi mà hắn từng dùng, còn của Tiểu Lý Tử là một bộ quân phục đã cũ. Vũ Ngôn và Mập Đầu Đà đốt ba điếu thuốc đặt lên trên bia mộ, mở một chai rượu Mao Đài tưới xuống đất. Mọi người đều không nói gì, ba người đàn ông đặt mông ngồi dưới đất hút thuốc. Đôi mắt Số 9 đỏ bừng, ngồi ở bên cạnh.

Mập Đầu Đà nói qua tình hình lúc hộ tống Tiểu Lý Tử về nhà. Vũ Ngôn cũng nói về việc sắp xếp cho em gái Hầu Tử, nói sau này hắn cũng phải đi học, dùng thân phận đồng đội của anh trai mà trợ giúp cô bé kia thi đỗ đại học. Đại Tráng sớm đã muốn về nhà, lên núi trồng cây. Số 9 sẽ trở về Học viện Quân sự để tiếp tục học tập. Mập Đầu Đà cũng muốn thi vào Học viện Quân sự. Đám Đại Tráng, Mập Đầu Đà đều biết chuyện ở Ban Quân Chính, cũng biết Vũ Ngôn phải xuất ngũ, thế nhưng lại không biết nên an ủi hắn như thế nào. Thấy vẻ mặt Vũ Ngôn vẫn rất tự nhiên nên nỗi lo lắng trong lòng họ cũng giảm đi đôi chút.

Bốn người ngồi trước mộ của hai đồng đội đã hy sinh, nói về kế hoạch sau này của bản thân, lại nói về những chuyện trước kia khi còn ở cùng nhau. Nhiều nhất chính là chuyện của hai người đã nằm xuống. Cảm giác chia cách này khiến mũi mọi người đều cay cay nhưng lại nhịn không bật khóc thành tiếng.

Rút cuộc, tất cả tình cảm cũng bộc phát khi Đại Tráng rời đi. Trên sân ga, ba người đàn ông ôm chặt lấy nhau khóc tới mức trời đất sầu thảm, biển cạn đá mòn. Số 9 nhào vào lòng vợ Đại Tráng, nước mắt ướt đẫm quần áo hai người. Cho dù là một tay súng bắn tỉa tâm tính lạnh lùng, lúc này Đại Tráng cũng đã hoàn toàn rối loạn.

- Con mẹ nó, nhất định phải nhớ tới nhà tao ăn táo đấy!

Đại Tráng nhắc đi nhắc lại lời này mấy chục lần, dù cho hai vợ chồng đã lên xe lửa không còn thấy bóng dáng đâu nữa, giọng nói ấy vẫn còn văng vẳng bên tai đám Vũ Ngôn.

* * *

Một ngày nọ, Vũ Ngôn gọi điện tới thôn của Hầu Tử. Chừng hơn mười phút sau mới nghe được giọng của em gái Hầu Tử truyền đến. Vũ Ngôn giới thiệu qua loa về bản thân, hắn nói mình là đồng đội của Hầu Tử sắp xuất ngũ và cũng muốn thi đại học, về sau hai người sẽ giúp đỡ hỗ trợ lẫn nhau. Hơn nữa hắn còn nói rằng nhận lời ủy thác của Hầu Tử gửi cho cô một chút tiền để cô kiểm tra và nhận. Em gái Hầu Tử đã biết chuyện anh trai đi chấp hành nhiệm vụ bí mật nên cũng không hoài nghi gì cả, lại còn rất khách khí, còn tỏ vẻ cảm ơn Vũ Ngôn.

-----o Hết chương 10 o-----

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =