[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 27: Thánh Thế Thiên Đường (2)

Quách Nghị trông thấy người con trai bên cạnh nữ trưởng kíp thì dường như có vẻ kinh hãi, cung kính nói:

- Ân tổng, ngài cũng ở đây ư?

Ân tổng cười ha hả:

- Tôi đang nói với Nhã Ny chút chuyện, không làm lỡ công việc của các người chứ?

Quách Nghị vội vàng nói:

- Đâu có, đâu có. Hoan nghênh Ân tổng đến nhà hàng chúng tôi thị sát công việc.

Ân tổng cười gật gật đầu nhưng cũng không nói lời nào.

Quách Nghị hướng về phía nữ trưởng kíp kia, nói:

- Trưởng kíp Quan, người này là phó trưởng kíp mới tới.

Vũ Ngôn tiến lên một bước, tay duỗi ra, cười nói với nữ trưởng kíp:

- Tôi tên là Vũ Ngôn.

Trưởng kíp kia cũng không đưa tay ra đáp mà dùng vẻ mặt lạnh băng, dùng tiếng Anh nói:

- Tôi là Quan Nhã Ny. Hơn nữa, Vũ Ngôn tiên sinh, khi đi làm mời anh nói tiếng Anh.

Quan Nhã Ny có khẩu âm đặc sệt của vùng Oxford, khuôn mặt nàng cũng không có biểu cảm gì, Vũ Ngôn thầm nghĩ, khuôn mặt nàng ta sao như đóng thành băng vậy?

Vũ Ngôn xoay người nói với Quách Nghị:

- Giám đốc Quách, ở nhà hàng Châu Âu nhất định phải nói tiếng Anh sao? Nếu người tới dùng cơm là đồng bào ta thì cũng phải nói tiếng Anh sao?

Quách Nghị chưa kịp trả lời thì Ân tổng kia đã cười lạnh:

- Tôi hy vọng anh có thể tuân thủ quy định của trưởng kíp Quan, phó trưởng kíp Vũ ạ.

Hắn nhấn mạnh vào bốn chữ “Phó trưởng kíp Vũ”, trong mắt đầy vẻ khinh miệt không hề che dấu.

Quách Nghị vội vàng nói:

- Điều này có thể xử lý cho linh hoạt, công việc cụ thể hai người cứ thương lượng xử lý đi. Vị này là Phó Tổng Giám đốc của Công ty bất động sản Thánh Long, Ân Nhất Bình. Ân tổng, công việc của chúng ta còn cần ngài quan tâm và chỉ đạo nhiều hơn.

Ân tổng này tất nhiên cũng chẳng thèm để vào mắt cái loại cây cỏ như Vũ Ngôn. Vũ Ngôn cũng chẳng đưa tay ra nữa mà chỉ khẽ cười nói:

- Ân tổng, chào anh!

Trong lòng hắn, một kẻ kiêu căng như Ân tổng này thì không có một chút hảo cảm nào, ngay cả ngữ điệu cũng chẳng có nửa phần cung kính.

Ân Nhất Bình lên giọng:

- Tôi hy vọng phó trưởng kíp anh có thể hiểu rõ, đừng tưởng rằng vào được Thánh Thế Thiên Đường là được yên vui. Ở trong này, bất luận kẻ nào cũng không được chống lại ý kiến của trưởng kíp Quan. Nếu không thì cuốn gói cút đi cho tôi.

Vũ Ngôn cau mày, nhìn nữ trưởng kíp mặt lạnh như băng kia, trong lòng thầm nghĩ, đáng thương cho dung mạo xinh đẹp, thì ra lại là bình hoa dựa vào nam nhân.

Ân Nhất Bình thấy hắn nhíu mày, giẫn dữ:

- Sao hả, anh còn chuyện gì không đồng ý ư?

Vũ Ngôn mỉm cười:

- Quy tắc đã được định ra từ trước, tôi là một người làm công của Thánh Thế Thiên Đường, cảm thấy quy tắc này có chút không hợp lý, vì thế có ý kiến với cấp trên. Tôi nghĩ mình cũng không làm gì sai, Ân tổng cũng không cần tức giận vì chuyện như này mới phải.

Lông mày Ân Nhất Bình dựng lên:

- Tôi không cần nghe ý kiến của loại người như anh. Tố chất kém cỏi! Giám đốc Quách, anh tuyển người kiểu gì thế?

Không đợi giám đốc Quách mở miệng, Vũ Ngôn đã lạnh lùng nói:

- Ân tổng, anh là Phó Tổng Giám đốc của Công ty bất động sản Thánh Long chứ không phải là Phó Tổng Giám đốc của Thánh Thế Thiên Đường. Tới đây thể hiện uy phong của mình thì sợ rằng anh tìm nhầm chỗ rồi. Xét về cấp bậc, chúng ta không có quan hệ phụ thuộc, xét về nhân cách, chúng ta là người bình đẳng, anh không có quyền sỉ nhục, chửi rủa tôi cũng như bất cứ một nhân viên nào. Đây là nhà hàng Châu Âu, “tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng” [*], tôi nghĩ tất cả mọi người ở đây đều hiểu rõ đó là gì.

(*: trích “Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ” của Thomas Jefferson.)

Ân Nhất Bình tức quá hóa cười:

- Tốt, tốt lắm. Vậy hôm nay để tôi cho anh xem Phó Tổng Giám đốc của Công ty bất động sản Thánh Long như tôi có thể quản chuyện của một tên làm công như anh tại Thánh Thế Thiên Đường này hay không. Giám đốc Quách, anh làm thế nào thì làm..

Nói xong, hắn lạnh lùng nhìn Quách Nghị, xem lựa chọn của lão.

Vũ Ngôn lắc đầu:

- Có một lãnh đạo như anh tôi cảm thấy rất thất vọng với Tập đoàn Thánh Long. Nếu Giám đốc Quách sa thải tôi thì tôi rất cảm kích anh ta.

Quách Nghị bây giờ lâm vào thế khó xử, mồ hôi lạnh trên đầu chảy ròng ròng, đang định nói gì đó thì thanh âm lạnh như băng của Quan Nhã Ny, người đã lâu không lên tiếng, vang lên:

- Phó Tổng Giám đốc Ân, đây là công việc bên trong Thánh Thế Thiên Đường, không phiền Phó Tổng Giám đốc Ân quan tâm.

Quách Nghị thở dài một hơi. Ân tổng lại lấy làm kinh ngạc:

- Nhã Ny, em...

Quan Nhã Ny khoát tay:

- Ân tổng, tôi biết anh tới đây để làm gì. Cảm ơn ý tốt của anh. Xin gửi lời cảm ơn của tôi tới bác Ân.

Ân Nhất Bình vội nói:

- Nhã Ny, chúng ta còn phải dùng những lời này sao. Vả lại đây cũng là ý của chú Quan.

Quan Nhã Ny biến sắc, vẻ mặt càng lạnh lùng:

- Tôi ở đây giúp chút việc cho cô tôi, cảm thấy rất tốt, không phiền các vị nhọc lòng.

Sắc mặt Ân Nhất Bình trắng rã, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường, tha thiết nói:

- Vậy tối mai anh mời em ăn cơm, đến...

Quan Nhã Ny không lưu tình, cắt ngang lời của hắn:

- Thật không tiện, mấy ngày nay tôi đều rất bận. Bây giờ tôi phải làm việc, Ân tổng cứ tự nhiên!

Ân Nhất Bình không đạt được chỗ tốt từ Quan Nhã Ny, trừng mắt nhìn Vũ Ngôn, ánh mắt hiện lên vẻ âm độc, sau đó trộm liếc qua Quan Nhã Ny rồi xoay người rời đi.

Quan Nhã Ny vừa rồi nói chuyện với Ân Nhất Bình bằng tiếng quốc ngữ, nhưng khi quay đầu lại, lại dùng tiếng Anh lạnh lùng nói với Vũ Ngôn:

- Phó trưởng kíp Vũ, yêu cầu vừa rồi tôi đề ra anh đã nhớ chưa? Khi đi làm xin anh hãy nói tiếng Anh. Cứ yên tâm, khách tới đây cho dù là người trong nước cũng sẽ nói tiếng Anh!

Vũ Ngôn đang tự hỏi thân phận của Quan Nhã Ny. Chỉ bằng một câu của nàng là có thể đuổi Ân Nhất Bình đi, thân phận chắc chắn không phải đơn giản chỉ là một trưởng kíp như vậy. Đương nhiên không loại trừ khả năng vì theo đuổi nàng mà Ân Nhất Bình cố ý tỏ vẻ yếu thế. Nhưng hình như Quách Nghị cũng rất tôn trọng Quan Nhã Ny, gần như là nói gì nghe nấy. Xem ra thân phận của cô nàng này rất cao, hơn nữa nàng còn có một thân võ công không tầm thường.

Vũ Ngôn đang suy nghĩ, nghe thấy lời của Quan Nhã Ny thì liền cau mày:

- Tôi cho rằng nói tiếng phổ thông với đồng bào mình mới tốt. Như vậy cảm giác sẽ càng trở nên thân thiết hơn. Đương nhiên là trừ những yêu cầu đặc thù ra.

Hai người, một trưởng kíp, một phó trưởng kíp, lần đầu gặp mặt hợp tác đã xảy ra tranh chấp.

Quan Nhã Ny hừ một tiếng:

- Phó trưởng kíp tiên sinh, nói tiếng Anh trong Sảnh Âu sẽ thể hiện không khí món Âu tốt nhất.

- Chẳng lẽ Trưởng kíp tiểu thư cho rằng không khí món ăn có quan hệ với ngôn ngữ sao?

Vũ Ngôn giả bộ giật mình.

- Bàn luận với anh về vấn đề này thật không có ý nghĩa.

Khuôn mặt Quan Nhã Ny không có chút thay đổi:

- Tôi hy vọng anh hiểu, bất cứ nơi nào đều có quy tắc riêng của nó. Anh cứ làm tốt việc của mình là đủ rồi.

Vũ Ngôn cười nói:

- Vậy cám ơn trưởng kíp đại nhân đã chỉ dạy. Kỳ thật tôi cảm thấy nói chuyện với cô rất vui vẻ. Mặc dù vẻ mặt của cô không ấm áp nhưng tính cách của cô lại thẳng thắn. Tôi nghĩ chúng ta hợp tác sẽ rất vui vẻ. Mặt khác....

Vũ Ngôn nháy mắt:

- Tôi cảm giác chúng ta dường như là cùng một loại người, cảm giác đó khiến tôi thấy rất ấm áp nha!

Quan Nhã Ny liếc hắn một cái, lạnh lùng nói:

- Cùng một loại người với anh tôi chẳng lấy làm vinh hạnh đâu, Vũ tiên sinh.

Trong mắt cô lộ chút thương hại, hình như muốn nói cho hắn, thực ra anh không có tư cách là cùng một loại người với tôi.

Vũ Ngôn một mực nói tiếng phổ thông, còn Quan Nhã Ny từ đầu tới cuối chỉ nói tiếng Anh, nhưng cũng không làm ảnh hưởng tới việc trao đổi của hai người. Vũ Ngôn cười nhẹ, hàm răng trắng lộ ra mang theo nụ cười trên khóe miệng hắn, một nụ cười có một sức hấp dẫn rất tà dị.

Cuối cùng, Vũ Ngôn vẫn giữ nguyên ý kiến của hắn. Quan Nhã Ny nói tiếng Anh, mà Vũ Ngôn cứ mỗi lần nói với người trong nước đều nói tiếng phổ thông, còn khi nhìn thấy người nước ngoài lại nói tiếng Anh. Quan Nhã Ny lạnh lùng nhìn hắn, hừ mũi một tiếng nhưng cũng không nói gì.

Quan Nhã Ny là một cô gái được dạy qua lễ nghi, làm tại Sảnh cơm Âu khiến nàng có vẻ vô cùng khác biệt, vẻ mặt ung dung, cử chỉ thanh nhã, lại rất quen thuộc với những lễ tiết phương tây, tạo cho người ta cảm giác nàng như lớn lên ở Luân Đôn vậy.

Đương nhiên, còn một người không giống người thường, đó chính là thiên tài Vũ Ngôn đồng học của chúng ta. Mặc dù chỉ mới đi làm nhưng động tác của hắn thuần thục lão luyện, gặp chuyện thì trấn định tự nhiên, nụ cười mỉm lúc nào cũng nở trên môi khiến người ta liên tưởng tới một người phương đông đầy cơ trí. Tuy kém hơn Quan Nhã Ny một chút về mặt lễ tiết phương tây, thế nhưng từ trên người hắn lại tạo ra sự thân thiết tự nhiên, một vẻ nho nhã khoáng đạt của truyền thống phương đông, cực kỳ khác biệt trong Sảnh cơm Âu này. Dù khuôn mặt Quan Nhã Ny vẫn lạnh lùng nhưng cũng thầm giật mình về khí chất này của hắn.

Vũ Ngôn đồng học lại cảm thấy không thể nào tốt được. Đúng như lời Quan Nhã Ny nói, người trong nước tới đây ăn cơm không nói giọng Luân Đôn thì cũng là khẩu âm Wasington. Ai ai cũng com-lê, cà vạt, giày da, đầm dài, đồng hồ vàng, dây chuyền kim cương,... đều là những người được gọi là nhân sĩ tinh anh chân chính. Vũ Ngôn lắc đầu, có chút nghĩ không ra, bọn họ đều ăn những miếng thịt bò, sườn heo vẫn còn tơ máu, xem ra khẩu vị của dân tộc ta thực sự đã thay đổi rồi!

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =