[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 28: Thánh Thế Thiên Đường (3)

Khoảng chín rưỡi, nhân viên phục vụ đổi ca, Vũ Ngôn cùng một nhóm nhân viên ca trước được gọi xuống tầng hầm để tiến hành huấn luyện. Ban đầu hắn còn tưởng là đào tạo lễ nghi nhưng đến nơi thì mới giật mình. Đại sảnh dưới tầng hồm rộng khoảng gần ngàn mét vuông, ở đó treo đầy bao cát quyền anh, rồi sàn judo, đài boxing, cả đao thương kiếm kích thứ gì cũng có. Đây đâu phải là đào tạo huấn luyện, rõ ràng là một Võ quán mà!

Lúc này trong sảnh đã tập hợp mấy chục người, đều là những thanh niên trai tráng, hoặc đang cười hoặc đang nói hoặc đang oánh lộn, còn có người đang biểu diễn mấy chiêu thức, xem ra họ không phải là lần đầu tiên tham gia loại huấn luyện kiểu này.

Vũ Ngôn đang quan sát chung quanh thì Quách Nghị đứng trên một cái đài cao, vỗ vỗ hai tay nói:

- Mọi người yên lặng một chút!

Phía dưới lập tức im ắng. Quách Nghị nhìn lướt qua bốn phía, sau đó lại nói:

- Bởi vì hôm nay có mấy đồng nghiệp mới gia nhập nên tôi sẽ nói một chút về tôn chỉ huấn luyện. Tất cả mọi người đều biết nguyên tắc của Tập đoàn Thánh Long chúng ta, đó là khuyến khích sự phát triển của nhân tài, bởi vậy nên Tập đoàn đã tiến hành những huấn luyện trong nội bộ. Thánh Thế Thiên Đường chúng ta và Công ty vệ sĩ Thánh Long cùng lệ thuộc lẫn nhau trong tập đoàn, do đó việc trao đổi giao lưu của Thánh Thế Thiên Đường với Công ty vệ sĩ Thánh Long khá khăng khít. Với lại đãi ngộ của vệ sĩ Thánh Long tương đối tốt hơn một chút. Mọi người xem, trên người bọn họ đều mặc âu phục màu đen, đeo kính đen, tai đeo đàm vô tuyến, cho nên cũng có thể thấy được bọn họ ngầu như thế nào.

Quách Nghị chỉ về mấy người rất vạm vỡ ở một bên, hình như là huấn luyện viên. Còn đám tiểu tử dưới đài nghe vậy đều mỉm cười.

Vũ Ngôn biết công ty vệ sĩ kỳ thật chính là công ty an ninh. Công ty vệ sĩ Thánh Long chính là một công ty an ninh khổng lồ, nhìn hình thể của mấy huấn luyện viên này thì biết ngay đó chính là những vệ sĩ riêng. Song, từ người bọn họ, Vũ Ngôn cũng không cảm giác được nội tức, xem ra họ chỉ biết công phu ngoại gia.

Trong lòng Vũ Ngôn có chút giật mình, huấn luyện kiểu này được lấy danh nghĩa là xúc tiến việc giao lưu gữa các công nhân viên với nhau, nhưng tương tự như bang phái xã hội đen, hơn nữa yêu cầu còn có chút nghiêm khắc hơn, tính bí mật rất tốt. Hắn đã hiểu vì sao Quách Nghị nói rằng không quan trọng về kinh nghiệm xã hội. Chỉ cần những tiểu tử này được huấn luyện tốt thì sau này sẽ có một lực lượng không thể khinh thường. Cảm giác được gia nhập xã hội đen quả khiến người ta phấn khích, cho dù là làm tiểu đệ. Trong lòng Vũ Ngôn cười thầm, cảm thấy rất có hứng thú về bối cảnh của Thánh Thế Thiên Đường này.

Ngay sau đó là thời gian huấn luyện. Ở đây, mỗi người được nhận một bộ quần áo huấn luyện, còn có khu vệ sinh tắm rửa đầy đủ, trang thiết bị rất ưu việt. Vũ Ngôn vì là người mới đến nên được yêu cầu luyện tập các kỹ năng cơ bản, huấn luyện chống đẩy và đá chân.

Vũ Ngôn nghĩ, nếu cứ luyện tập cơ bản như thế này có khi ta thực sự phải làm tiểu đệ. Nghĩ vậy, hắn vội vàng nói với huấn luyện viên đang hướng dẫn mình:

- La đại ca, em có thể không luyện được không?

Người dạy Vũ Ngôn là một người đàn ông cao to tầm hơn ba mươi tuổi. Hắn họ La, tên Hựu. La Hựu cười nói:

- Người anh em, đây là phần kỹ năng cơ bản, chờ khi lực lượng tăng lên thì có thể luyện tập Taekwondo hoặc vật tự do, hoặc là Kickboxing. Trông chú da mịn thịt mềm nhưng chút khổ này vẫn phải ăn thôi.

Vũ Ngôn cười nói:

- Là như vậy, La đại ca. Em ở nông thôn mới tới nhưng trước có theo một người thân thích học qua vài đường quyền pháp, trung bình tấn cũng đã luyện qua, cho nên mấy cái kỹ năng cơ bản này em đã rất thuộc rồi.

La Hựu kinh hỉ:

- Thì ra người anh em là cao nhân. Lại đây, hai chúng ta thi đấu một trận để cho anh được mở rộng tầm mắt.

Vũ Ngôn cũng không khiêm tốn, hai người đồng thời triển khai tư thế. La Hựu am hiểu Taekwondo và Kickboxing, đặc biệt rất giỏi về tấn công. Hắn thấy Vũ Ngôn đứng một chỗ bất động liền xuất quyền, quyền phong vù vù nhằm đúng mặt Vũ Ngôn phóng đến. Vũ Ngôn không sử dụng nội lực, với những đấu pháp cầm nã, quyền pháp ở Liệp Ưng thì tất nhiên hắn không hề sợ một quyền này. Nhưng vì để cho giống một chút hắn liền thi triển một chiêu “Vi Đà Bái Thọ” của Thiểu Lâm Trường quyền. Tránh khỏi quyền phong, thân thể hắn xoay, chuyển ra sau, hai tay chắp lại chém lên người đối thủ.

Kinh nghiệm chiến đấu của La Hựu cũng rất phong phú, khi không thấy Vũ Ngôn hắn liền biết tên này đã trốn ra phía sau mình, chân hắn vung lên đá lại phía sau, đồng thời thân thể thuận thể xoay người kéo chân đá vòng ra công về phía Vũ Ngôn. Một thức “Dã Mã Phân Tung” của Vũ Ngôn đánh ra, song chưởng chặn hai chân đối thủ, một cước đá vung lên nhắm vào dưới khố đôi thủ. La Hựu vội dùng sức duỗi chân, thân thể nghiêng một cái rơi xuống mặt đất.

Vũ Ngôn không đợi cho đối thủ đứng vững đã xuất một quyền vào chính giữa mặt đối thủ. La Hựu kinh ngạc vội vàng lắc mình né tránh. Vũ Ngôn thuận thế hóa quyền thành đòn khửu tay thúc nhẹ lên người La Hựu. La Hựu hiểu Vũ Ngôn đã giữ mặt mũi cho mình nên vội nhảy ra khỏi sàn đấu, cười nói:

- Không đánh nữa, không đánh nữa! Tôi không phải là đối thủ của người anh em. Người anh em, tôi thấy võ thuật của chú rất tốt đó!

Vũ Ngôn cười:

- Là La đại ca nhường nhịn thôi. Chút công phu thô thiển này của em chỉ có vẻ bề ngoài thôi.

La Hựu lắc đầu nói:

- Vũ lão đệ, chú không cần phải khiêm tốn. Lực lượng, góc độ và cả thời cơ khi xuất quyền của chú đều được tính toán rất kĩ. Giao thủ với chú làm anh cảm thấy võ thuật chúng ta rất có tương lai!

Vũ Ngôn lắc đầu cười:

- Em chỉ có chút công phu ngoại gia, nhìn thì có vẻ hoa lệ nhưng thực chiến thì không quá thực dụng.

La Hựu nói:

- Vũ lão đệ, với công phu của chú hoàn toàn có thể vào công ty vệ sĩ chúng ta. Nhân tài như vậy không thể bị mai một được. Anh sẽ báo việc này lên cấp trên.

Mục đích Vũ Ngôn làm như vậy chính là vì để thăm dò xem cái công ty vệ sĩ này có võ lâm đồng đạo chân chính giống Quan Nhã Ny với Ân Nhất Bình hay không, còn những việc khác hắn cũng chưa hề nghĩ tới. Chỉ có điều nếu có thể vào công ty vệ sĩ này làm thì sẽ kiếm được nhiều tiền hơn, vì thể nên hắn đương nhiên bằng lòng, song với điều kiện tiên quyết là không bại lộ thực lực chân chính của mình.

“Cấp trên” mà La Hựu đưa về khiến Vũ Ngôn giật nảy mình. Trong lòng thầm nói, sao lại là nha đầu này, không ngờ nàng còn kiêm nhiều chức như vậy, thân phận nhất định không thấp. Quan Nhã Ny lúc này đã thay bộ quần áo huấn luyện màu trắng, phối hợp với làn da trắng như tuyết càng tôn lên vẻ động lòng người của nàng.

Quan sát tên phó trưởng kíp trước mắt, nàng cũng có chút giật mình. Nhìn vẻ điềm đạm nho nhã của hắn thì thật không ngờ còn biết cả quyền pháp, trách không được lại cuồng vọng dám đối nghịch cùng Ân Nhất Bình như vậy. Chí có điều gia hỏa này không tu luyện nội gia công phu, bằng mấy thứ quyền pháp ngoại gia thì sao có thể là đối thủ của cao thủ nội gia. Nội lực Quan Nhã Ny mặc dù thâm hậu nhưng cũng không thể so sánh được với Vũ Ngôn. Bởi vậy trong mắt nàng, tự nhiên hắn chỉ là một tên lỗ mãng biết vài đường công phu ngoại gia.

Vũ Ngôn tất nhiên không biết điều nàng đang nghĩ, hai tay ôm quyền nói:

- Thì ra là Quan cô nương!

Hắn dùng lễ tiết võ lâm để chào, lại xưng Quan Nhã Ny thành Quan cô nương, hoàn toàn theo đúng bộ dáng của hiệp khách cổ đại. Nhưng rơi vào mắt Quan Nhã Ny thì chỉ cảm thấy thật buồn cười. Tên này thật sự nghĩ hắn là đại hiệp à? Song lễ nghi kiểu này rất hợp với khí chất nho nhã của hắn. Có lẽ cũng nên bắt chước theo hắn!

Trong lòng nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng nàng cũng không nói ra, chỉ ôm quyền, mặt không chút thay đổi:

- Vũ công tử, mời!

La Hựu ở bên cạnh nghe vậy tí nữa thì té xỉu tại chỗ. Sao trong có một chốc mà cô nương với công tử đều xuất hiện ở đây vậy.

Vũ Ngôn giờ muốn cười cũng không được nên chỉ gượng méo miệng nói:

- Hay là chúng ta đừng cô nương, công tử nữa được không, nghe không được tự nhiên cho lắm. Hóa ra Quan tiểu thư chính là một hiệp khách của công ty vệ sĩ. Thật khiến người ta bội phục.

Giọng nói lạnh lùng của Quan Nhã Ny vang lên:

- Tôi cũng không nghĩ Vũ tiên sinh lại là một cao thủ ngoại gia. Thất kính! Thất kính!

Vũ Ngôn tất nhiên nghe đươc lời mỉa mai trong lời nói của nàng, với ánh mắt của cao thủ nội gia, người luyện công phu ngoại gia đều là những kẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển, cách cao thủ nội gia không biết là bao nhiêu cấp bậc. Vũ Ngôn cũng chẳng để bụng, đây cũng là mục đích của hắn, bộc lộ một phần thực lực ngược lại càng có thể mê hoặc đối thủ hơn là việc che dấu hoàn toàn.

Nhìn Vũ Ngôn vẫn cười cười, Quan Nhã Ny cho rằng hắn không hiểu lời đâm chọc của mình, thầm nghĩ, đúng là một con trâu chỉ biết công phu ngoại gia, ngoài miệng nói:

- Vừa rồi nghe huấn luyện viên La Hữu nói, Vũ tiên sinh đã thắng anh ta bằng quyền pháp võ thuật, bởi vậy tôi muốn luận bàn với Vũ tiên sinh một chút. Nếu có cơ hội thích hợp tôi sẽ tiến cử Vũ tiên sinh vào công ty vệ sĩ.

Vũ Ngôn tươi cười:

- Từ nhỏ tôi đã theo một trưởng bối học mấy chiêu quyền cước nhưng thực sự cũng không dám nhắc tới. Vậy xin Quan tiểu thư ra tay lưu tình.

Quan Nhã Ny lạnh lùng nói:

- Anh yên tâm, tôi sẽ chú ý!

Vũ Ngôn nghĩ thầm:

“Nha đầu này đúng là nói dối mà không biết ngượng. Vì mình không thể sử dụng nội công nên phần thắng khi đánh với Quan Nhã Ny chỉ là một con số không tròn chĩnh, chỉ cầu không bị cô ta đánh cho mặt mũi bầm dập là được rồi.”

Quan Nhã Ny bất động tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Vũ Ngôn. Vũ Ngôn thấy nàng ngưng thần tĩnh khí thì biết rằng nàng đã hoàn toàn tiến nhập vào trạng thái chiến đấu. Vì không thể sử dụng nội lực nên tấn công trước là lựa chọn duy nhất của hắn. Đối mặt với một trận đấu không cùng một cấp độ, Vũ Ngôn cũng không cần khách khí, một thức “Song Long Tham Châu” mang theo tiếng gió vù vù lao hướng thẳng vào mặt nàng.

Mặc dù một thức này không dùng tới nội lực nhưng sức mạnh,và tốc độ khi xuất quyền đều có thể nói là hoàn mỹ. Quan Nhã Ny cũng cả kinh, tên này quả có chút bản lĩnh. Nàng lập tức thi triển thân pháp, xoay người tránh khỏi đường quyền, trước mặt Vũ Ngôn đã không còn bóng dáng nàng nữa.

Vũ Ngôn không chút nghĩ ngợi, một thức “Thần Long Bãi Vĩ” ngăn một cước của Quan Nhã Ni đá tới ở phía sau. Tay hắn cảm giác được sự mềm mại của chân nàng, trong lòng Vũ Ngôn thầm rung động, cảm giác đau đớn dường như đã giảm đi rất nhiều. Quan Nhã Ny thấy năng lực phán đoán xuất sắc của hắn cũng thầm nghĩ, tên này rất thông minh, nếu để cho hắn tu luyện công pháp nội gia thì mình chắc chắn không phải là đối thủ.

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =