[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 7: Trở về (1)

-----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

CHƯƠNG 07

Vũ Ngôn đương nhiên sẽ không quan tâm đến vấn đề này. Bây giờ dùng tốc độ của mũi tên đang bay để hình dung tâm tư hắn là thích hợp nhất. Hắn muốn nhanh chóng về nhà!

Chìm đắm trong thế giới võ hiệp do tổ sư và Ma Tôn xây dựng, hắn gần như đã quên mình là một người hiện đại sống trong thời kỳ kỹ thuật công nghệ cao, tin rằng bất cứ ai rơi vào tình cảnh của hắn cũng đều có chung cảm giác như vậy. Nhưng dù sao hắn cũng là một người lính đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc nên khôi phục lại trạng thái ban đầu rất nhanh. Hắn cũng chỉ coi một thân võ công thần kỳ này là một kỹ năng chiến đấu cao, cũng giống như dùng tay không để chiến đấu trong võ đặc công vậy, không có gì đáng để khoe cả.

Tẩm liệm di hài của sư tổ và Ma Tôn xong, Vũ Ngôn dùng nội lực đào ra hai cái huyệt rộng hai thước bên bờ hồ làm nơi an táng hai vị tiền bối, lại mang hai hai tấm thẻ gỗ “Ngồi tại đây” kia đến làm bia cho hai người, cuối cùng là dập đầu thật cung kính trước phần mộ của họ. Hai vị tiền bối được an táng ở trong khu đào nguyên này, vĩnh viễn không có ai khác quấy rầy, có lẽ đã là kết cục tốt nhất.

Thu dọn di vật của Vân môn và Ma môn xong, tất cả đều được cất vào trong chiếc túi bằng tơ tằm đựng dạ minh châu của Ma Tôn, Vũ Ngôn quay đầu lại nhìn thoáng qua nơi mà cả đời hắn cũng khó quên được, sau đó quay gót bước đi. Có điều đi chưa được dăm bước, hắn bỗng đắn đo, sau khi ra ngoài động thì phải giải thích như thế nào về hướng đi của mình mấy ngày qua. Suy nghĩ một lát, hắn lại quay trở về lấy những viên dạ minh châu trên đỉnh động xuống cho hết vào túi.

Vũ Ngôn cứ tiến về phía trước, chỉ lát sau đã thấy lối ra của huyệt động. Hang động này nằm giữa lòng núi, lối thoát nhô ra vách đá chừng hai mươi centimet mà phía dưới lại là một vách núi đen dựng đứng sâu không thấy đáy. Miệng hang động này cũng chỉ cách đỉnh núi có ba bốn mươi mét.

Trời đã ngả tối, hắn vươn đầu ra nhìn, chỉ thấy ở chính giữa đỉnh núi và cửa động có một cây cổ thụ tán lá sum xuê. Không biết năm đó sư tổ và Ma Tôn sư phụ làm sao mà tìm được cái động này.

Cao nhân làm việc quả nhiên bí hiểm không giống người thường!

Vũ Ngôn vốn định bám vào các mỏm đá để leo lên nhưng những vách đá này rất dốc nên thực sự cũng không nắm chắc được. Phía dưới là vách núi đen sâu hoắm không thấy đáy, sảy chân ngã xuống thì chỉ có nước ô hô ai tai, xương cốt chẳng còn. Hắn thầm suy tính rồi nảy ra ý định dùng hang động này để kiểm tra khinh công của bản thân. Mượn lực của cái cây cổ thụ đằng kia hẳn là không có vấn đề gì. Thế nhưng dù sao việc này cũng liên quan đến cái mạng nhỏ, hắn cũng chưa xác định được công lực bản thân mình đã tới trình độ nào. Hơn nữa, dựa vào chiều cao bên trong động mà suy ra thì vách đá này cũng phải trên hai mươi mét là ít.

Vũ Ngôn hạ quyết tâm, nội lực toàn thân lưu chuyển, dậm nhẹ chân xuống thân hình liền bay lên như đám mây lành trôi bồng bềnh rồi đáp xuống cây cổ thụ phía trên, thế nhưng hắn cũng không dừng lại lâu mà lại tiếp tục dậm vào cành cây, sau đó vọt lên đỉnh núi. Đưa mắt nhìn xuống vách núi đen ngòm, hắn lau mồ hôi lạnh trên trán:

- Ái chà chà, khinh công kiểu này thật đúng là kích thích.

Rồi sau đó nằm lăn ra đất mà thở hồng hộc.

Kỳ thật với nội lực bây giờ của hắn, chút khoảng cách ấy không phải là vấn đề. Thế nhưng do đây là lần đầu sử dụng nên tâm trạng hắn vô cùng hồi hộp, cho nên dẫn tới cảm giác kích thích như vậy.

Nằm được một lúc, cảm nhận gió đêm man mát, Vũ Ngôn ngẫm lại mọi chuyện mà hắn vừa gặp được trong động. Mặc dù chỉ mới trải qua không lâu nhưng dường như những chuyện đó lại rất xa xôi.

- A… a… a….

Rống lớn mấy tiếng, lại lăn vài vòng trên mặt đất, sau khi cảm nhận được sự cứng rắn của mặt đất và trọng lực chỉ người sống mới có, hắn mới dám khẳng định hồn mình chưa rời khỏi xác.

Xác định được phương hướng và tọa độ, Vũ Ngôn biết hắn đã sớm đi lệch khỏi con đường rút lui dự tính. Bây giờ hắn đang cách biên giới khoảng năm cây số. Song, cho dù có đi qua biên giới quốc gia thì nhưng cũng chỉ là rừng rậm nguyên thủy mênh mông bát ngát, phải đi hơn mười cây số nữa mới có một Trạm Kiểm soát Biên giới.

Chẳng qua là vận may cũng không bỏ rơi hắn. Vừa bước qua biên giới, Vũ Ngôn đã nghe thấy âm thanh soạt soạt truyền đến bên tai. Lúc này công lực của hắn đã tiến bộ cực lớn, sáu giác quan càng trở nên minh mẫn hơn. Rất nhanh, hắn đã xác định âm thanh này cách bản thân khoảng mấy trăm mét, là do dẫm lên lá khô gây ra. Số lượng người ít nhất cũng khoảng hai mươi. Hắn biết đó chính là Đội Tuần tra Biên giới. Trong lòng Vũ Ngôn vô cùng kích động, cái cảm giác sắp được gặp người thân khiến hắn không hề ẩn núp nữa mà bước nhanh đến chỗ Đội Tuần tra.

- Là ai?

Phía đối diện lập tức truyền đến câu hỏi đề phòng, đồng thời họ cũng dựa theo địa hình mà nằm rạp xuống, cùng với đó là tiếng những cây súng được lên nòng.

Nghe thấy tiếng ma sát quen thuộc ấy, Vũ Ngôn rốt cục cũng không thể kiếm chế được, kêu lớn:

- Đội trưởng, đừng nổ súng! Là tôi!

Vừa hô xong, hắn liền nhận ra có gì đó không đúng:

“Con mẹ nó, dùng nhầm từ rồi!”

Thủ lĩnh của đối phương cũng rất hài hước, nói:

- Ra là thằng lỏi ngươi!

Vũ Ngôn đã thấy rõ, đối phương kia chính là một viên thiếu uý quân đội, liền cười mấy tiếng muốn đến gần. Viên sỹ quan liền nghiêm mặt:

- Xin xác nhận thân phận!

Vũ Ngôn đọc ra một dãy số và chữ cái lẫn lộn. Thiếu uý kia thông báo dãy số và chữ cái đó cho Trạm Kiểm soát bằng bộ đàm. Sau khi nhận được mệnh lệnh, hắn lại hỏi:

- Khẩu hiệu?

Hốc mắt Vũ Ngôn hơi đỏ lên, nhớ tới Hầu Tử và Tiểu Lý Tử, chậm rãi trả lời:

- Liệp Ưng về tổ!

Viên sỹ quan bước vội lên trước, nhanh chóng nắm chặt tay hắn:

- Thủ trưởng, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được anh. Bốn phân đội chúng tôi đã tuần tra ở biên giới này bảy ngày rồi.

Sỹ quan nọ nhìn dáng vẻ thư sinh yếu ớt của Vũ Ngôn, cũng không biết thân phận thực sự của hắn nên đành xưng một tiếng “Thủ trưởng”. Lại cũng không biết có nên cúi chào hay không, cuối cùng dứt khoát bước lên cầm tay hắn.

Mũi Vũ Ngôn hơi nghẹn lại:

- Cám ơn, cám ơn những người anh em.

Thiếu uý còn đang định nói thêm thì thấy Vũ Ngôn xoay người nhìn về phía rừng cây rậm rạp mênh mông đằng xa, trong hốc mắt hơi ướt, miệng khẽ lẩm bẩm:

- Nơi đây, những đồng đội thân thiết của chúng ta đã an nghỉ.

- Nghiêm! Chào!

Thiếu úy cùng các chiến sĩ đứng trang nghiêm như hắn rồi chào theo đúng nghi thức quân đội.

* * *

Quay về Trạm Kiểm soát Biên phòng, Vũ Ngôn đã không còn kích động nữa, dọc đường đi hắn chỉ một mực im lặng. Còn thiếu úy tên là Vương Cương kia thì cũng không dám nhiều lời trước mặt vị thủ trưởng trẻ tuổi này. Vũ Ngôn thấy không khí quá nặng nề, biết là do hắn tạo ra nên cười cười bắt chuyện với Vương Cương:

- Người anh em, anh đến nơi này bao lâu rồi?

- Hai năm rồi. Vừa tốt nghiệp xong là tới đây!

Vương Cương còn lớn hơn Vũ Ngôn vài tuổi, chừng khoảng hai tư, hai nhăm gì đó.

- Ồ, là anh tự nguyện sao?

Vũ Ngôn biết hoàn cảnh sống tại những trạm gác ở biên giới rất gian khổ nên rất ít người tình nguyện tới đây.

Vương Cương cười cười đáp:

- Lúc mới đầu thì không phải. Khi đó tôi vừa tốt nghiệp xong, tâm cao tận trời nên sau khi nhận mệnh lệnh điều động đến đây cũng từng có cảm xúc mâu thuẫn. Sau này đến trung đội, thấy hoàn cảnh ở đây cũng không tệ lắm, có núi có nước, có hoa có cỏ, còn có rau xanh, thực phẩm tự nhiên nên dần dần thành quen, cuối cùng thì không muốn rời khỏi nơi đây nữa.

Vũ Ngôn nghe thấy trong lời tâm sự này ẩn chứa chút gì đó cay đắng nên cười vỗ vỗ vai hắn rồi không nói thêm nữa. Có lẽ cả đời Vương Cương sẽ hiến dâng ở đây, nhưng là một người lính, bất cứ ai cũng không có quyền lựa chọn.

Trở lại Trạm Kiểm soát Biên giới, Vương Cương cầm điện thoại quay số:

- Trung đoàn phải không? Tôi thuộc Trạm 101. Xin kết nối với phân khu tỉnh... Phân khu tỉnh phải không? Xin kết nối với Quân khu Thiên Kinh.

Sau đó hắn đưa điện thoại cho Vũ Ngôn:

- Thủ trưởng, đã kết nối được với Quân khu Thiên Kinh.

Vũ Ngôn nhận lấy, nói vào trong micro:

- Xin được chuyển tới đường dây mật 82951…

Bên kia điện thoại lập tức truyền tới một giọng ồm ồm:

- Tôi là Tăng Thiên Nguyên!

Vũ Ngôn nuốt nước miếng, kêu to:

- Tăng Đại…

Tăng Thiên Nguyên lập tức nhảy lên như bị kim chích vào mông:

- Vũ Ngôn, là tiểu tử chú đó sao? Chú vẫn còn… Roẹt… roẹt….

Vũ Ngôn cố gắng kiềm chế nỗi kích động trong lòng:

- Tăng Đại, em... Roẹt… roẹt… đúng vậy….

Tăng Thiên Nguyên cầm điện thoại đi tới đi lui trong phòng, bắt đầu nói không đầu không đuôi:

- Anh biết mà, anh biết mà, tiểu tử chú nhất định có thể trở về mà. Con mẹ nó, thằng nào cũng không lấy được mạng tiểu sư đệ của anh. Chú chờ đó, anh lập tức phái chú đi đón trực thăng, không phải, không phải, anh lập tức phái trực thăng đi đón chú.

Vũ Ngôn nghe lời nói của Tăng Thiên Nguyên mà đáy lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Tăng Thiên Nguyên còn nói thêm:

- Bây giờ anh sẽ gọi điện cho phân khu tỉnh Vân Bắc, bảo bọn chúng mang đồ ăn ngon tới cho chú. À, ba giờ sau bảo bọn họ đích thân đưa chú tới khu Số 2. Nghe rõ chưa?

- Rõ!

Vũ Ngôn lớn tiếng đáp nhưng Tăng Thiên Nguyên đã sớm gác máy rồi. Hắn bảo Vương Cương tìm cho mình một cái ba lô hành quân rồi cất “Thúy Ngọc Mặc Trúc” và những bảo bối lấy được trong động vào trong. Vương Cương còn định tìm thêm cho hắn một bộ quân phục để thay nhưng đúng lúc đó hắn lại nhận được lệnh của trung đoàn, yêu cầu dùng cách nhanh và an toàn nhất để đưa Vũ Ngôn tới gặp thủ trưởng phân khu Vân Bắc.

Sau khi đưa Vũ Ngôn đến nơi, Vương Cương liền lái xe trở về. Trước khi khởi động xe, hắn quay đầu nhìn Vũ Ngôn như muốn nói gì đó nhưng lại không dám. Vũ Ngôn mỉm cười hỏi:

- Có vấn đề gì sao?

Vương Cương gãi đầu gãi tai, hơi ái ngại:

- Thủ trưởng, anh có phải là cái này không?

Hai bàn tay hắn bắt chéo vào nhau, khua khua vài động tác, giống như một con chim ưng dũng mãnh đang bay lượn.

Vũ Ngôn gật đầu một cái thật mạnh, Vương Cương hưng phấn tới mức mặt mũi đỏ bừng, khom mình chào nói:

- Cám ơn thủ trưởng! Thủ trưởng, các anh là niềm kiêu ngạo của quân nhân chúng ta!

Vũ Ngôn đáp lại một lễ, ngước lên đã thấy Vương Cương đang vô cùng hưng phấn lái chiếc Jeep phóng đi với tốc độ còn nhanh hơn của trực thăng phía trên đầu.

Vũ Ngôn vừa tới khu Số 2 thì trực thăng trên bầu trời cũng gầm rú đáp xuống. Máy bay mới vừa chạm đất, một thân hình khôi ngô vội vã nhảy xuống. Vũ Ngôn cũng chạy tới, hai chân khép lại định giơ tay chào thì bả vai đã bị ôm lấy rồi một quả đấm rất mạnh của Tăng Thiên Nguyên nện trúng ngực hắn:

- Con mẹ nó, tiểu tử nhà chú không cam lòng xa lão tử nên đã trở lại rồi.

Vũ Ngôn bĩu môi:

- Tăng Đại, cái chỗ quỷ quái đó không có mỹ nữ, lại không có rượu Mao Đài, cả ngày chỉ có muỗi làm bạn. Thế nên em nghĩ thà trở về nhận quả đấm của anh còn hơn.

- Số 1…!

Số 9 ở phía sau Tăng Đại đi lên kéo cánh tay Vũ Ngôn, rồi lại nhảy cẫng lên, trong mắt đầy lệ. Mập Đầu Đà bên canhh cũng dọi một đấm vào bả vai Vũ Ngôn rồi lau trộm khóe mắt.

Tư lệnh phân khu tỉnh Vân Bắc ở phía sau lưng Vũ Ngôn cất tiếng:

- Lão Tăng à, anh hùng của chúng ta đã được đưa đến đây an toàn cho lão rồi. Hầu hạ chu đáo theo chỉ thị của lão, ăn ngon uống ngon, chỉ thiếu mỗi việc cho tắm sữa thôi.

Tăng Đại trừng mắt:

- Có mỗi chuyện tắm sữa mà lão Lý ông cũng tiếc rẻ. Khi nào tới Thủ đô, rượu Mao Đài của lão Tăng tôi sẽ có phần của ông.

Số 9 đột nhiên kêu lên một tiếng:

- Số 1, anh ngâm sữa thật à. Da của anh….

Mập Đầu Đà cũng kinh ngạc không kém:

- Số 1, mày thật xinh đẹp đó!

Vũ Ngôn lắc đầu cười khổ. Dù thế nào cũng không thể để cho bọn họ biết việc hắn ăn chí bảo của thiên địa, có tác dụng phạt cân tẩy tủy trong truyền thuyết được. Bởi vậy chỉ đành thuận miệng nói đùa:

- Mấy ngày nay tôi gặp một xà mỹ nữ, cứ vào buối tối nó lại căng da mặt và đắp mặt nạ dưa chuột cho tôi. Đúng là một cuộc sống như thần tiên!

Số 9 không chịu buông tha, đang định chen vào thì thấy sắc mặt Vũ Ngôn bỗng trở nên nghiêm nghị, rồi hắn đi đến trước mặt Tăng Đại nói:

- Tăng Đại, Hầu Tử nó….

Tăng Đại phất phất tay:

- Trở về nói sau!

Vũ Ngôn biết y không muốn để người khác biết chuyện của Liệp Ưng. Số 9 và Mập Đầu Đà thấy chỉ có một mình Vũ Ngôn trở về, cũng biết Hầu Tử đã hy sinh, vẻ mặt bọn họ cũng trở nên nặng nề.

- Tăng Đại, em không thể đưa Hầu Tử trở về….

Trực thăng vừa rời khỏi mặt đất, đôi mắt Vũ Ngôn đã hồng lên.

-----o Hết chương 7 o-----

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =