[Dịch] Lương Nhân Hành

Tác giả: Vũ Nham

Chương 12: Vực ngầm (2)

-----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

CHƯƠNG 12

Diệp Tử nói:

- Chị Niệm Hân bảo chị ấy thi rất tốt. Cha mẹ chị ấy đã đón chị ấy cùng ông bà nội về Thiên Kinh rồi. Họ mới đi mấy ngày trước thôi.

Trong lòng Vũ Ngôn dâng lên nỗi chua xót không tên:

“Thiên Kinh ư? Mình vừa rời khỏi đó thì cô ấy lại đến. Có lẽ thế giới này thực sự có cái gọi là ý trời!”

Diệp Tử nói tiếp:

- Chị Niệm Hân để mấy quyển sách giáo khoa của chị ấy lại, nói là nếu anh tiếp tục đi học thì chúng sẽ giúp ích cho anh.

Giống như một chiếc lá của mùa xuân nhẹ nhàng rơi xuống khi gặp tiết thu tiêu điều, có chút ưu thương khó tả. Vũ Ngôn nhếch môi lộ ra một nụ cười nhẹ, hắn vuốt mái tóc của em gái, gật đầu rồi đi ra khỏi cửa.

Từ xa đã thấy căn nhà gỗ quen thuộc, hắn không nén nổi niềm vui sướng trong lòng. Thân thể vọt tới như bay, nháy mắt đã tới trước cửa. Vũ Ngôn đẩy cửa đi vào rồi kích động gọi to một tiếng:

- Sư phụ…

Một ông lão ngồi trên ghế, khuôn mặt trải qua nhiều tang thương hiện ra nụ cười hiền lành, nhìn hắn rồi gật đầu cười:

- Trở về là tốt rồi!

Vũ Ngôn như một đứa trẻ chịu oan ức nhào tới trước mặt lão khóc lớn. Ông lão cũng không ngăn cản hắn mà để mặc hắn mặc sức phát tiết. Đợi khi hắn bình tĩnh lại, lão mới mở miệng nói:

- Tiểu Ngôn, con đứng lên đi!

Vũ Ngôn đứng dậy. Ông lão quan sát đệ tử của mình. Trải qua hành trình rèn luyện ba năm trong quân ngũ, thế nhưng dáng người hắn lại không những không thô lỗ mà còn cao lớn nho nhã hơn, khuôn mặt tuấn lãng phiêu dật, thanh thuần trong suốt như ngọc, ánh mắt ngưng thần trong suốt như Thiên Trì, toàn thân thẳng tắp như cây tùng trên đỉnh Thanh Sơn, thân thiết tự nhiên hòa với trời đất. Khóe miệng ẩn chứa một nụ cười xấu xa như có như không lại càng tăng thêm mị lực và sự thần bí của hắn. Hai khi chất hoàn toàn khác biệt cùng xuất hiện. Mặc dù ông lão không hiểu ra sao nhưng thấy đệ tử xuất sắc như thế cũng khiến lão yên tâm hơn.

Vũ Ngôn thấy những nếp nhăn dày đặc trên trán sư phụ cùng với gương mặt già nua của lão mà trong lòng đau xót. Ngẫm lại, hắn là một cô nhi, nếu không phải lúc năm tuổi gặp được sư phụ thì giờ không biết đang lưu lạc nơi nào rồi. Lòng cảm kích của hắn đối với lão nhân gia không lời nào có thể diễn tả được.

Ông lão mỉm cười nói:

- Tiểu Ngôn, con có thành tựu ngày hôm nay làm sư phụ rất vui mừng!

Dừng một chút, lão nói tiếp:

- Con có biết vì sao ta để con tòng quân không?

Vũ Ngôn lắc đầu. Ông lão bèn giải thích:

- Tục ngữ có câu “tam tuế khán đáo lão[1]”, khi con năm tuổi đã là một cô nhi, lo cho mình còn không nổi nhưng lại còn thu nhận và giúp đỡ đứa bé khác, rồi quan tâm chăm sóc cho nó. Đây là phẩm chất của một người tốt. Thu con làm đồ đệ là niềm kiêu ngạo của ta. Trước khi con mười lăm tuổi, ta đã từng nghĩ sẽ giúp con trở thành một nhân tài có kiến thức uyên bác, cho nên ta đã cho con học tứ thư ngũ kinh, học đạo Khổng Mạnh, học Thi Nhã Lễ Tụng, Cầm Kỳ Thi Họa. Tất cả những cái đó là gốc rễ để tu thân. Mặc dù không ít những văn hóa truyền thống mấy ngàn năm của dân tộc ta không hợp với thời đại này, thế nhưng đa số chúng đều là tinh hoa của dân tộc. Nếu vứt bỏ tất cả thì thật đáng tiếc!

Vũ Ngôn gật đầu, trong lòng đã hiểu tất cả. Lại nghe ông lão nói tiếp:

- Con có thể học tập chuyên tâm những tinh hoa của dân tộc chúng ta làm ta rất vui!

Nói tới đây lão liền cười nhẹ:

- Học tập những cái đó đương nhiên có thể giúp con tu thân dưỡng tính nhưng lại dễ khiến cho tính cách trở nên yếu đuối, làm việc thiếu sự dứt khoát. Cho nên sau khi con thi đỗ vào trung học, ta đã cho con tạm nghỉ, để Thiên Nguyên đưa con vào môi trường quân đội, mài dũa tính cách và ý chí của con, khiến con trở thành một người có thể làm mọi việc và cũng dám làm mọi việc. Năm nay ta đã hơn trăm tuổi, thời gian còn lại cũng không nhiều nữa. Mấy năm vừa qua, Thiên Nguyên cũng kể cho ta một số chuyện của con. Sư phụ đưa con vào trong mưa boom bão đạn, hy vọng con không trách ta!

Nước mắt Vũ Ngôn đã vương đầy mặt, hắn vừa khóc vừa lắc đầu:

- Không đâu sư phụ, người sẽ không chết đâu! Không có sư phụ cũng sẽ không có con ngày hôm nay.

Lão nhân cười hiền từ:

- Con đã mười tám tuổi rồi, sinh ly tử biệt cũng đã trải qua không ít, sao vẫn khóc như vậy? Về sau không được trẻ con như thế nữa!

Vũ Ngôn lau khô nước mắt, cười xấu hổ.

Ông lão lại nói:

- Phải nhớ kỹ, phàm là những việc thuận theo ý trời, thuận theo lòng người thì không thể cố cầu được.

Vũ Ngôn suy nghĩ về lời nói của ông, rồi thưa:

- Sư phụ, nếu có một số việc con cố cầu và có kết quả thì đó được tính là ý trời hay không?

Sư phụ hắn thoáng sửng sốt rồi đột nhiên cười ha hả:

- Tiểu tử khá lắm, đúng là một tên thích vặn vẹo người khác. Vậy mọi việc con cứ cố gắng, nếu có thể cố cầu mà có kết quả tốt thì đó được coi là ý trời.

Hai người nói chuyện với nhau, Vũ Ngôn nhớ tới một chuyện quan trọng nhất còn chưa nói cho sư phụ. Hắn vội vàng thuật lại tất cả mọi chuyện trong hang động cho sư phụ. Càng nghe, ông càng giật mình, tới khi nghe nói có di huấn của tổ sư liền vội vàng quỳ xuống nhận lấy tấm vải trắng bằng tơ tằm trong tay Vũ Ngôn, giơ lên cao quá đỉnh đầu rồi đặt lên trên bàn, vái ba vái, miệng hô to:

- Đệ tử đời thứ mười bốn của Vân môn Bạch Nhất Xuyên cùng đệ tử đời thứ mười lăm Vũ Ngôn xin lắng nghe di huấn của tổ sư.

Vũ Ngôn thấy sư phụ như vậy cũng ngoan ngoãn quỳ xuống lạy chín lần, là một lễ lớn.

Bạch Nhất Xuyên xem xong di huấn của tổ sư, những giọt nước mắt già nua lăn dài trên hai má, bật thốt:

- Tổ sư phù hộ, chí bảo của Vân môn chúng ta cuối cùng cũng đã trở về!

Xong lại xá dài thêm lần nữa.

Bạch Nhất Xuyên mới chỉ nghe nói qua về “Thúy Ngọc Mặc Trúc”, giờ thấy Vũ Ngôn đã luyện “Thiên Tâm quyết” tới tầng thứ sáu thì thoải mái cười vang.

Vũ Ngôn còn nói chuyện của Ma môn cho lão nghe, Bạch Nhất Xuyên mỉm cười:

- Ma cũng chỉ là một “đạo”. Cốt lõi vẫn ở lòng người. Chỉ cần làm việc quang minh lỗi lạc thì còn phân ra làm thần ma, chia thành chính tà gì nữa.

Đối với việc Vũ Ngôn bái Ma tôn Cái Thiên làm sư phụ, Bạch Nhất Xuyên cũng không hề trách cứ mà ngược lại lại rất tán thưởng, khen hắn không làm ra vẻ, không bảo thủ cố chấp. Còn những viên dạ minh châu thì thực sự không có biện pháp xử lý tốt nên chỉ có thể đợi tới lúc cần mới mang ra dùng.

Vũ Ngôn không nói nguyên nhân hắn xuất ngũ, Bạch Nhất Xuyên cũng không hỏi, ông chỉ nói một câu đầy thâm ý:

- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Làm việc gì, chỉ cần nỗ lực hết sức, không thẹn với lương tâm là được.

Hai thầy trò ngồi nói chuyện với nhau. Bạch Nhất Xuyên thấy công lực cao cường của Vũ Ngôn liền cười vui vẻ. Vũ Ngôn về nhà trúc thấy Diệp Tử đã làm xong mấy món ngon. Hắn lấy ra một chai rượu Mao Đài mang từ quân đội về, già trẻ hai người cứ thế uống thật thoải mái.

Bạch Nhất Xuyên đã hơn trăm tuổi, thế nhưng có lẽ hôm nay là ngày ông vui vẻ nhất, khó tránh khỏi uống hơi nhiều, xong liền nằm trên ghế ngủ luôn. Vũ Ngôn thấy thế vội đỡ sư phụ lên giường nằm nghỉ.

Hắn nằm trên giường lăn qua lăn lại mà không ngủ được, trước mắt lúc nào cũng hiện lên hình bóng của cô bé kia nên đành phải xoay người ngồi dậy. Suy nghĩ chốc lát, hắn nhẹ nhàng nhảy xuống lầu, thi triển thân pháp bay đi trong đêm như một làn khói nhẹ.

Vẫn là căn nhà nhỏ và khung cửa sổ quen thuộc ba năm trước, vẫn là dưới bầu trời sáng tỏ ánh trăng, thế nhưng giờ ở đó đã không còn cô bé hay ngồi bên hiên nghe hắn thổi sáo nữa. Trong lòng Vũ Ngôn chợt dâng lên một cảm giác cảnh còn người mất.

Hắn quen biết Hứa Niệm Hân lúc mười ba tuổi. Khi đó cô vừa tới nơi này, sống trong một căn nhà sàn dưới chân núi. Lần đầu Vũ Ngôn thấy cô là lúc cô lên núi bắt hai con bướm xinh đẹp. Hắn còn kể cho cô câu chuyện về điệp song phi, hai con bướm trong truyền thuyết kia là một đôi tình nhân, do kiếp trước không thể đến được với nhau nên mới biến thành. Nếu người nào được bọn họ chúc phúc thì nhất định có thể thoả ước nguyện trong tình cảm và sẽ hạnh phúc cả đời.

Dáng vẻ cầu nguyện thành kính của Hứa Niệm Hân lúc nhỏ đã khắc sâu trong lòng hắn. Để báo đáp việc cô thả hai con bướm bay đi, hắn đã tặng cô một bó hoa đỗ quyên đỏ thắm, hái cho cô củ ấu tươi nhất trong hồ, dạy cô thổi kèn lá.

Dần dần khi lớn lên. Vào một đêm trăng, Vũ Ngôn từng đứng phía dưới nhà của cô để thổi một khúc sáo rồi chăm chú nhìn cô đang ôm má lắng nghe. Sau khi vào bộ đội, hai người vẫn thường gửi thư cho nhau. Chỉ là càng về sau, mỗi người ở một nơi nên cái cảm giác mông lung này cũng dần phai nhạt.

Vũ Ngôn của hiện tại rất hoài niệm quãng thời gian hắn mới mười bốn, mười năm tuổi. Cái tuổi mà tâm hồn tựa như một tách cà phê đen pha đường, hương vị đắng ngọt lẫn lộn.

Vũ Ngôn tới thăm lại chốn xưa, chỉ cảm thấy như vừa giật mình tỉnh mộng, đang định tìm cây sáo thổi thì chợt nhớ đã tặng nó cho cô bé kia rồi. Hắn cũng không nghĩ tới chuyện hỏi thăm tung tích của cô, đối với những chuyện của tuổi mười bốn mười lăm ấy, có lẽ hồi ức mới là thứ quý giá nhất.

“Em ngắm phong cảnh trên lầu,

Người xem phong cảnh trên lầu ngắm em.

Trăng sáng điểm tô khung cửa sổ,

Em điểm tô mộng đẹp cho người!”

Vũ Ngôn nhẹ nhàng ngân nga rồi cười ảm đạm, ánh trăng trên cao chiếu rọi xuống khuôn mặt của hắn. Hắn giống như một cái bóng cô đơn, một mình nhớ lại giấc mộng đã mất của thuở niên thiếu.

Rạng sáng ngày thứ hai, Vũ Ngôn đi tới trước giường sư phụ. Thấy ông vẫn còn đang ngủ, trong lòng hắn lấy làm kỳ quái. Nhìn kỹ lại một lần nữa, sắc mặt Bạch Nhất Xuyên đã trắng bệch, không còn hô hấp nữa. Không ngờ ông đã ra đi!

Vũ Ngôn gào to một tiếng “Sư phụ…” tồi bổ nhào tới, hắn quên mất lời dạy của sư phụ, nước mắt lã chã chảy dài. Bạch Nhất Xuyên đã trăm tuổi, hôm qua tinh thần hưng phấn cực độ, uống chút rượu rồi ngủ say không tỉnh, cuối cùng đi vào cõi tiên.

Sự ra đi của ông có ảnh hưởng rất lớn đối với Vũ Ngôn. Hắn ngồi trước mộ sư phụ suốt hai ngày hai đêm chẳng nói một câu nào. Diệp Tử thấy dáng vẻ của anh trai cũng vô cùng đau xót. Cô theo bên người hắn, tìm chuyện pha trò chọc cho hắn vui, ngay cả đồ mà Số 9 tặng cô, cô cũng không ngại xấu hổ mà nói ra nhưng vẫn thấy ánh mắt Vũ Ngôn ngơ ngác thất thần, không cod chút phản ứng nào.

Diệp Tử ngủ tới nửa đêm thì nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng đàn Tam huyền[2] du dương. Cô bước ra ngoài liền thấy ngay một cảnh tượng suốt đời khó quên.

Vũ Ngôn ngồi khoanh chân, tựa như một gốc cây hòa vào mặt đất. Trong mắt hắn bắn ra những cái nhìn vừa lạnh lẽo như băng vừa nóng bỏng như lửa, cây đàn trong tay lúc nhanh lúc chậm. Tiếng đàn vang lên khắp núi rừng, khi thì như cuồng phong bão táp, khi thì nhẹ như nước chảy dưới khe, đôi lúc cao vút tận mây, chốc lát lại êm dịu say lòng người.

Diệp Tử nhớ lại khi cô ba tuổi, đang kiếm chút cơm thừa trong đống rác liền được Vũ Ngôn thu nuôi:

- Từ hôm nay trở đi, em chính là em gái của anh!

Một câu vô cùng đơn giản thôi nhưng lại khiến một người cô đơn như Diệp Tử đã chỗ dựa cả đời.

Dường như cảm nhận được nỗi đau khổ cùng sự cô độc của anh trai, trái tim cô đau đớn như bị xé rách.

“Tuyệt đối không thể để anh trai thương tâm được!”

Cô trang trọng tự hứa với chính mình.

Thấy bờ môi Vũ Ngôn khẽ vẽ lên một đường cong rất đẹp, Diệp Tử cảm thấy hình bóng vương vấn trong giấc mộng của cô bỗng hiện lên trước mắt thật rõ ràng, cô cất tiếng gọi khẽ:

- Ngôn ca!

Nhất thời những giọt nước mắt của cô tuôn xuống như mưa.

Mất đi đồng đội, bị ép phải xuất ngũ, giấc mộng tan biến, sư phụ ra đi. Trong một thời gian ngắn đã xảy ra rất nhiều chuyện, mà mỗi một chuyện đều khiến Vũ Ngôn khó có thể chịu được. Hắn vẫn chỉ là một thanh niên mười tám tuổi nhưng bỗng phải đối mặt với nhiều đả kích như thế, cho dù có thể khiến hắn nhanh trưởng thành hơn nhưng cũng phải chịu nhiều áp lực hơn.

Trong buổi đêm yên tĩnh này, Vũ Ngôn buông thả bản thân, mặc cho dây đàn giãi bày hết những tình cảm chân thực nhất của mình. Hắn hoàn toàn hoà mình vào âm nhạc, phát tiết tất cả cảm tình thông qua cây đàn Tam huyền trong tay. Tấu xong một khúc, toàn thân hắn lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh, lỗ chân lông nở ra hết cỡ, thoải mái vô cùng. Hắn đứng dậy phất tay với Diệp Tử đang ngơ ngác đứng đằng xa rồi nở một nụ cười toả nắng với cô.

————— Hết chương 12 —————

[1] Tam tuế khán đáo lão: Đây là một ngạn ngữ trong dân gian. Ý là: những người trẻ tuổi làm cha làm mẹ phải coi trọng giai đoạn trẻ lên ba, đó là thời kỳ giáo dục tốt nhất để uốn nắn con trẻ, giúp nó nhận thức được những điều tốt đẹp.

[2] Đàn Tam huyền (三弦, Latinh hoá: Shanxian): Còn gọi là đàn tam, đàn ba dây, đàn Shaminen. Là loại đàn 3 dây của Trung Quốc, Việt Nam và Nhật Bản. Đàn có cần dài, không ngăn phím. Theo truyền thống, thân đàn có hình chữ nhật được làm hơi tròn, phần trên bọc da trăn hoặc rắn. Người ta chế tạo nhạc cụ này có nhiều kích cỡ, phục vụ cho những mục đích khác nhau. Trong thế kỷ 20, phiên bản 4 dây khá phát triển. Nhìn chung, loại Tam huyền ở miền bắc Trung Quốc lớn nhất, dài khoảng 122 cm, trong khi đó loại ở miền nam thường dài khoảng 95 cm. Đàn Tam huyền có âm khô, âm thanh lớn như đàn Banjo. Loại Tam huyền lớn có âm vực rộng 3 quãng tám. Theo truyền thống, nhạc cụ này được chơi bằng một miếng gảy cứng và mỏng, làm bằng sừng thú, nhưng ngày ngay phần lớn người chơi đều sử dụng miếng gảy bằng chất dẻo (tương tự miếng gảy đàn Guitar) hoặc dùng móng tay để gảy, đặc biệt là trong kỹ thuật vê (tremolo). Ngoài ra, người ta còn sử dụng kỹ thuật khác như tạo hòa âm hay đánh vào lớp da của nhạc cụ bằng miếng gảy hoặc móng tay (có thể sánh với kỹ thuật chơi đàn Tsugaru-Jamisen ở miền bắc Nhật Bản).

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =