[Dịch]Khoái Lạc Hệ Thống - Sưu tầm

Tác giả: Thần Sex000

Chương 32: Chương 32

Mưa.

Rào rào!

Trời đang mưa…

Ở một khu rừng hoang vắng nọ. Có một bóng người đang di chuyển trên các cành cây, hắn ta rất nhanh, cách di chuyển cũng rất đẹp. Thế nhưng ngay sau đó, có một bóng đen khác nhanh hơn cả tên đó, hiện đang bám sau hắn.

Bóng đen phía sau tung người đạp vào lưng người phía trước khiến hắn ngã nhào xuống đất. May mắn hắn đã nhanh xoay người đáo đất an toàn. Bóng đen ở trên cao liền nhảy xuống, vừa chạm đất thì lao đến tấn công.

Cả hai đối chiến dữ dội, tuy người đuổi theo có vẻ mạnh hơn hẳn, tuy nhiên tên kia lại được cái né tránh rất giỏi khiến đòn đánh của đối phương đa phần là vào không khí. Tấn công nhiều mà chỉ toàn hụt, tên đó liền ra đòn nhanh hơn hòng hạ người kia.

Bốp!

Người kia bị đánh văng ra, lăn lộn dưới đất gần chục vòng. Hắn ta vội đứng dậy thủ thế và nói:

“Anh Hứa, chơi gì mạnh vậy!”

“Hmm, chưa là gì đâu Khải Minh.” Tên kia đáp rồi lao đến, tay hắn xuất hiện những tia lôi màu vàng.

Theo những gì có bây giờ, ta dễ nhận ra họ chính là Khải Minh và Thất Hứa. Có vẻ cả hai đang luyện tập với nhau. Có điều đây không phải là bãi đất trống sau trường mà lại là một khu rừng. Thật ra họ đang ở đâu?

Bốp! Binh! Bốp!

Khải Minh tung Bát Chưởng vào Thất Hứa, tên đó chỉ lấy một tay ra đỡ đòn, có vẻ đòn đánh của Khải Minh không thấm tháp lắm. Khi Khải Minh vừa kết thúc chưởng thứ 8, cánh tay của Thất Hứa bỗng phát ra những tia lôi màu vàng. Khải Minh vội né ra, qua nhiều lần nếm trải hắn biết rằng dính chiêu đó sẽ bị tê liệt, nếu thế thì hắn thua chắc.

“Hmm, khá hơn rồi đấy!” Thất Hứa gật đầu tán thưởng.

“Hehe…”

Khải Minh cười, nhưng trong lòng hắn đang lo lắng.

“Hmmm, đánh sao lại ông này, tìm cách thoát thôi!!”

Khải Minh khẽ động chân, từ chân hắn bỗng có một luồng gió tỏa ra. Hắn giẫm chân nhẹ một cái mà đã nâng được cơ thể lên một độ cao khá cao. Sau đó hắn xoay người đạp vào cái cây đằng sau mượn đà phóng đi.

“Dùng phong hệ để gia tốc à!! Khá đây!”

Nói rồi hắn cũng đuổi theo ngay. Khải Minh lần này tốc độ khác hẳn, nhanh hơn lúc nãy khá nhiều. Thất Hứa ở phía sau chợt giơ tay lên, từ lòng bàn tay hắn, một luồng sấm sét phóng ra hướng vào Khải Minh.

Nếu là người thường có lẽ đã không né được, thế nhưng Khải Minh… cũng không né được luôn. Tuy nhiên chỉ là không né chứ không phải là bị dính đòn, hắn ta đã nhanh chóng lấy thanh Xích Kiếm trong túi không gian phía sau hông ra để đỡ đòn. Thanh kiếm rung lên bần bật, lực đòn đánh khá mạnh nên đã đánh bật hắn ra sau.

Khải Minh một lần nữa trở về với mặt đất. Thất Hứa đáp ở một cành cây và nhìn hắn. Khải Minh giương kiếm lên, trông hắn có vẻ đang rất tập trung. Thất Hứa cũng đang sắp tung chiêu gì đó, bàn tay hắn không ngừng tạo ra những tia lôi màu vàng.

Nhìn kĩ vào lưỡi kiếm của Khải Minh, hình như có một luồng gió đang xoáy quanh nó. Chính xác là như vậy, càng ngày càng thấy rõ.

“Yaaaa…”

Khải Minh hét lên, hắn chém mạnh thanh kiếm về phía Thất Hứa. Từ lưỡi kiếm hắn, một nhát chém bằng gió lướt đến chỗ Thất Hứa. Nhát chém đó đi khá nhanh, thế nhưng Thất Hứa vẫn dễ dàng nghiêng người né tránh.

Nhát chém đó cắt đứt cành cây hắn đang đứng cũng như những cành phía sau, Thất Hứa mất thăng bằng đáp xuống đất. Những cành cây bị cắt đứt liên tục rớt xuống ngay sau hắn.

“Hộc… hộc…”

Khải Minh thở dốc, có lẽ đòn vừa rồi khiến hắn tốn nhiều hồn lực. Thất Hứa nói:

“Hmm, có vẻ nhóc mệt rồi, chịu thua đi!”

Khải Minh bỗng nở nụ cười, trong tình thế này mà vẫn cười được sao?

Thất Hứa bỗng nghi ngờ, trông Khải Minh bây giờ rất nguy hiểm, mặt hắn cứ như mấy thằng hay troll vậy.

Khải Minh hiện tại đang nhìn vào mấy cành cây vừa nãy, chúng thì có gì đáng nhìn? Thật ra hắn đang là những quả của cành cây cũng rớt theo. Theo như thông tin từ Tinh Thông Nhãn thì loại quả này khi bị tác động mạnh sẽ…

Bùm! Bùm! Đoàng!

Liên tiếp những vụ nổ phát ra ngay tại chỗ cả hai đang đứng. Thất Hứa thì đưa tay lên, tạo một lớp màng bảo vệ bằng sấm sét xung quanh để tránh bị thương. Trong khi đó Khải Minh nhân cơ hội bỏ chạy, trông hắn bây giờ khá sung sức, có lẽ gương mặt mệt mỏi lúc nãy chỉ là giả. Có lẽ mục đích của hắn chính là dùng những quả nổ kia để cản Thất Hứa.

Hắn nhanh chóng chạy biệt đi, Thất Hứa tuy không bị thương gì nhưng lại bị đám bụi sau vụ nổ cản trở, không thấy rõ Khải Minh đã chạy vào hướng nào.

“Phù…”

Khải Minh vừa chạy vừa thở phào, trong hắn khá vui khi thoát được. Hắn vội tìm đến một nơi nào đó để trú mưa.

“Ồ có rồi!”

Hắn vội chui vào một hang động nọ, trong đây có vẻ khá tối. Khải Minh định lấy cái điện thoại trong túi ra để kiếm chút ánh sáng, thế nhưng…

“Uh… Đm… cái gì vậy…”

Khải Minh bỗng thấy cơ thể lộn nhào. Ở cổ hắn đang bị thứ gì đó kẹp chặt. Mặt hắn đang có cảm giác gì đó mềm mềm.

“Cái lờ ồn gì vậy?”

Khải Minh hoảng sợ trong lòng. Cùng lúc đó, ở phía trước hắn có một ngọn lửa xuất hiện. Ánh sáng của ngọn lửa làm hắn nhận ra xung quanh…

“Hồng Diễm…”

“Ủa Khải Minh!!…” Hồng Diễm bất ngờ. Nàng chính là người đã tạo ra ngọn lửa lúc đó. Vậy còn thứ gì đang kẹp cổ Khải Minh vậy?

“Yến Ly…”

Hắn lập tức nhận ra người đó là Yến Ly, cặp đùi trắng muốt của nàng giờ đang kẹp chặt cổ hắn. Khải Minh không biết trong giây phút này nên làm gì. Yến Ly khi biết hắn là Khải Minh liền thả ra.

“May quá cứ tưởng là Thất Hứa hay Công Khanh gì đó…”

Yến Ly thở phào trong khi Khải Minh thì nằm dưới đất lưu luyến cái cảm giác lúc nãy. Nói vậy chứ hắn cũng phải đứng dậy. Yến Ly dẫn Hồng Diễm và hắn đi vào sâu trong hang.

Ở trong có chất sẵn một đống củi, có lẽ là do Yến Ly và Hồng Diễm. Yến Ly nhìn sang Hồng Diễm và gật đầu một cái. Nàng thấy vậy liền tạo ra một qua cầu lửa ở trên tay sau đó cho vào đống củi.

Phừng phừng!

Đống củi bùng cháy. Ánh sáng ngập tràn xung quanh. Khải Minh chợt nhìn sang hai người kia thì…

“Ực…”

Lúc nãy trong bóng tối nên hắn không thấy rõ, giờ đây thì lại rõ mồm một. Lúc nãy và đến bây giờ trời vẫn đang mưa, có lẽ vì vậy nên trong khi tập luyện, Hồng Diễm và Yến Ly không tránh khỏi bị ướt.

Hai cô gái xinh đẹp đang bị ướt sũng ngay trước mắt hắn. Dưới ánh lửa kia, hắn thấy rõ những đường cong quyến rũ cũng như màu áo ngực của cả hai.

Dương vật hắn bỗng trở nên cứng ngắc khiến hắn khó chịu vô cùng.

“Có nên đè cả hai ra thịt không trời?!… Ặc nhưng mà sao nổi.”

Khải Minh đang suy nghĩ thì Yến Ly lên tiếng hỏi hắn: “Nè Khải Minh, em sử dụng thuần thục thuộc tính phong chưa?”

Đang suy nghĩ mấy ý đồ xấu xa mà bị hỏi nên hắn cũng hơi giật mình, thấy vậy Hồng Diễm liền nghi ngờ hỏi hắn: “Ngươi đang nghĩ điều gì đó?”

“Ặc… ta có nghĩ gì đâu…” Hắn đưa tay vẫy vẫy để thanh minh. Sau đó liền quay sang Yến Ly trả lời nhằm thoát khỏi ánh mắt đầy nghi ngờ của Hồng Diễm: “Dạ… về cái đó em cũng quen dần rồi ạ…”

Hắn nói rồi đưa tay chỉ vào ngọn lửa đang yếu dần đi, mắt hắn mở to ra. Từ ngón tay hắn, một luồng gió bí ẩn thổi vào đám lửa. Ngọn lửa đó bùng cháy mạnh mẽ trở lại.

Thứ mà hắn vừa dùng chính là hồn lực phong hệ. Cách đây vài hôm, hắn đã thức tỉnh được nó, lúc ấy hắn đang đi ị…

“Hệ thống thông báo: thuộc tính của hồn lực đã được xác định là thuộc tính phong.”

“Huh? Phong là gió hả?” Khải Minh bất ngờ. Hắn cũng có chút thất vọng vì không được thuộc tính ngon hơn. Nhưng mà hắn lại nghĩ ra một ý định khác. Đừng tưởng gió là vô dụng, nếu sử dụng được gió hắn có thể dễ dàng tốc váy mấy em nữ sinh trong trường, lúc đó lại tha hồ mà ngắm.

Thế nhưng, hắn chưa thực hiện được kế hoạch của mình bởi vì chuyến luyện tập thực chiến này. Cả bọn được đưa đến một hòn đảo nọ, nó cách đất liền không xa, phong cảnh ở trên đó khá đẹp.

Tuy nhiên cả bọn đi đến đây không phải để ngắm cảnh mà là để tập luyện theo đúng như tên gọi của chuyến đi.

Trở lại với hang động trú mưa. Yến Ly tiếp tục nói với Khải Minh: “Hmm, phong hệ coi vậy chứ mạnh lắm đó. Chị cũng hệ phong giống em nè.”

Vừa nói nàng vừa đưa tay hướng vào đống lửa, từ tay nàng, một ngọn gió lớn thổi tắt ngọn lửa trước sự ngỡ ngàng của Hồng Diễm và Khải Minh.

“Eh?… Hình như hơi mạnh tay!”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =