[Dịch]Khoái Lạc Hệ Thống - Sưu tầm

Tác giả: Thần Sex000

Chương 6: Chương 6: Cứu tiểu loli

Hồn lực là năng lượng được sinh ra từ linh hồn. Một người bình thường khi đủ 15 tuổi thì linh hồn sẽ bắt đầu sản sinh hồn lực và người đó có thể tu luyện. Bản chất của việc tu luyện là rèn luyện linh hồn. Con người đa phần đều rèn luyện bằng cách dùng chính hồn lực của mình để mở rộng linh hồn của chính mình. Linh hồn càng rộng thì năng suất, tốc độ sản sinh hồn lực sẽ tăng theo.

Ngoài ra có một số ít tu luyện theo cách khác, chẳng hạn như thằng mờ lờ main.

“Chúc mừng ngươi đã đạt đến Hồn Sĩ tầng 9.”

Giọng hệ thống vang lên đều đều trong đầu Khải Minh. Hắn nghe được vậy hết sức vui mừng, hẩy mông đưa dương vật ra vào âm đạo Đào liên hồi.

“Ah… ah… ah… chết… chết… em mất.”

“Um… um.”

Khải Minh gồng mình đẩy mạnh dương vật vào sâu trong tử cung nàng rồi bắn tinh ào ạt. Ngay sau đó, hắn rút dương vật ra rồi đưa đến trước mặt Đào. Nàng hiểu ý liền ngậm lấy thằng nhỏ của hắn rồi bú liếm.



Một tuần đã trôi qua kể từ khi Khải Minh đến Lệ Xuân Viện. Hắn quyết định cắm 24/24 tại đây. Ngày nào hắn cũng cùng Mộng Đào quần nhau mấy chục hiệp. Cũng nhờ vào sự lao động chăm chỉ ấy mà hắn đã đạt đến Hồn Sĩ tầng 9 chỉ trong bảy ngày. Phải biết một người bình thường kể từ khi bước vào tu luyện cũng phải mất gần một năm mới đạt được đến đó.

Đang hưởng thụ cảm giác được thổi kèn sau khi xuất tinh thì âm thanh hệ thống lại vang lên:

“Hệ thống hiện giờ có thể nâng cấp. Ngươi có muốn hay không?”

“Được được, đồng ý nâng cấp.” Không cần suy nghĩ Khải Minh chấp nhận ngay.

“Xác nhận nâng cấp. Tiêu hao 50000 điểm khoái lạc. Nâng cấp sẽ hoàn tất trong 10 giây nữa.”

“Ơ đệt, tưởng nâng cấp miễn phí chứ.” Khải Minh sốc nặng khi tốn đến 50000 điểm khoái lạc.

“Trong từ điển của Khoái Lạc Hệ Thống ta không có từ miễn phí nhé!!”

Số điểm khoái lạc mà hắn “cực khổ lao động” trong vòng bảy ngày chỉ có 73336 điểm. Vậy mà chỉ trong một chốc đã bị ngốn hết hơn một nữa. Bảo sao hắn không tiếc.

“Ten tén ten tèn. Hệ thống nâng cấp hoàn tất.”

“Cộng 5 điểm khoái lạc.”

“Cộng 5 điểm khoái lạc.”

“Ủa? Sao lại được cộng điểm?” Khải Minh khi thấy mình được cộng điểm khoái lạc liền thắc mắc. Trước giờ chỉ khi hắn đút dương vật vào âm đạo thì mới được cộng điểm nhưng giờ chỉ để Đào bú liếm dương vật thôi mà cũng có điểm. Hệ thống không để hắn đợi, ngay lập tức trả lời:

“Hệ thống sau khi nâng cấp sẽ mở thêm tính năng cộng thêm điểm khoái lạc khi được thổi kèn.”

“Hô hô, nghe hay rồi đó. Để xem còn gì mới không.”

Khải Minh vội kết nối với không gian hệ thống. Nơi đây ngoài việc sáng sủa hơn lúc trước một chút thì chẳng thay đổi gì nhiều. Hắn vội chọn vào Cửa Hàng xem thử. Như thường lệ một bảng chọn 3D lập tức xuất hiện trước mặt hắn. Trong bảng chọn đã có sự đổi mới, ở mục Vật phẩm và Huyết thống, biểu tượng ổ khóa mà hắn thường thấy đã được gỡ bỏ. Hiện tại Khải Minh có thể vào xem các mặt hàng trong hai mục này.

“Haha, đúng là tiền nào của nấy. Á nhầm, điểm nào của nấy. Hahaha” Khải Minh đứng cười to trong không gian hệ thống. Bất chợt hắn nghe thấy tiếng Đào gọi mình.

“Chàng ơi! Chàng ơi!!”

Vội thoát ra ngoài, Khải Minh liền hỏi Đào: “Chuyện gì vậy??”

“Hôm nay cho em nghỉ được không?”

“Sao vậy?”

“Tại… tại hôm nay em phải về thăm mẹ.”

“Hmmmm…”

Vì Khải Minh đã bao trọn giờ làm việc của Đào trong vòng ba tuần nên chỉ khi hắn cho phép thì Đào mới được nghỉ thôi.

“Được không chàng!!”

Thấy Đào năn nỉ như vậy, Khải Minh cũng đành gật đầu đồng ý. Dù gì hắn cũng “bóc lột quá sức lao động” của nàng trong một tuần qua rồi nên cũng để nàng nghỉ ngơi một chút.

“Hmmm. Thôi được rồi, nàng cứ đi đi. Nhưng tối nay phải có mặt ở đây nghe chưa.”

“Dạ. Hì hì.” Đào gật đầu một cái rồi ôm quần áo chạy ra khỏi phòng, nét mặt nàng có vẻ gì đó hí hửng.

Khải Minh ngoài việc muốn cho Đào nghỉ ngơi thì cũng nhân cơ hội này để dạo phố một tí. Ở mãi trong Lệ Xuân Viện khiến hắn thấy ngột ngạt quá.

“Trước tiên phải đi tắm cái đã nào.”

Lệ Xuân Viện có một khu vực dành riêng cho khách tắm rửa. Ở đây có một dãy phòng tắm riêng và một bể nước lớn để tắm chung. Khải Minh quấn quanh hông một chiếc khăn màu trắng bước đến bể tắm đang bốc lên những làn hơi nước ấm áp.

“Phê. ~~”

Nhẹ nhàng thả người xuống bước xuống bể nước ấm, Khải Minh dựa lưng vào thành bể, mắt nhắm nghiền hưởng thụ. Tranh thủ lúc này, hắn vội vào không gian hệ thống điều tra mấy mục mới trong cửa hàng.

Đối với Khải Minh, Khoái Lạc hệ thống là một tên gian thương và luôn luôn là như vậy. Sau khi dạo một vòng quanh cửa hàng Vật phẩm và Huyết thống, hắn chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Thứ gì cũng mắc mỏ, tốn hàng chục nghìn điểm.

“Ơ, mấy cái này quen quen.”

Khải Minh nhận ra một vài món đồ ở thế giới cũ của mình như: Bật lửa, Quạt máy mini, Pin… Đặc biệt rằng giá mấy món này khá rẻ, chỉ khoảng vài trăm điểm khoái lạc.

“Ui có cả sì mát phôn nè!!” Hắn giật mình khi nhìn thấy trên màn hình là chiếc Iphone 8 mà hắn hằng ao ước. Ở thế giới trước, Khải Minh luôn muốn sở hữu chiếc điện thoại này, nhưng hắn đào đâu ra tiền mà mua. May mắn thay, ở thế giới này hắn dư sức mua được nó vì giá của nó chỉ có 969 điểm khoái lạc. Không cần suy nghĩ gì nhiều, Khải Minh mua luôn chiếc điện thoại ấy. Ngay lập tức, chiếc điện thoại xuất hiện ngay trước mặt hắn.

“Khà khà, cầm nó đúng là giúp mình sang chảnh lên… Ơ, nhưng sao mình thấy có cái gì đó sai sai.”

Theo như những gì Khải Minh biết thì thế giới này không có thứ gọi là điện thoại. Càng không có thứ gọi là wi-fi hay internet. Vậy hắn mua điện thoại làm gì?

“Ahihi, đồ ngốc.” Tiếng hệ thống vang lên như trêu tức. Khải Minh cố kiềm cảm xúc để không quăng cái điện thoại trên tay đi.

“Hic, thôi để dành chụp hình tự sướng cũng được.”



Tắm rửa xong xuôi, Khải Minh mặc vào một bộ y phục màu đen sau đó bắt đầu chuyến dạo phố. Đường phố Bình Minh thành lúc nào cũng nhộn nhịp bất kể ngày đêm. Khải Minh mém tí chết ngạt trong dòng người tấp nập này.

Hắn vội tách khỏi dòng người và rẽ vào một khu chợ nhỏ. Nơi đây có vẻ gì đó khá yên tĩnh. Hai bên đường khu chợ là những gian hàng bán đủ mọi thứ từ thịt cá, hoa quả đến vải vóc, quần áo. Ngoài ra còn có một số bán vũ khí nữa. Khải Minh tranh thủ mua sắm một số thứ. Vì dư tiền nên hắn thỏa thích mua sắm, chủ yếu mua quần áo cùng thức ăn là chính.

Đang nhấm nháp ổ bánh mì trên tay bỗng Khải Minh nghe tiếng kêu la:

“Cứu tôi với, cứu cứu.”

Tiếng kêu bắt nguồn từ một con hẻm nhỏ. Ở đó có ba tên thanh niên mặt mày hung tợn, xăm tay xăm chân đủ kiểu con đà điểu. Ba tên này đang vây quanh một đứa bé gái chỉ tầm 12 tuổi. Nhìn qua cũng đủ biết mấy tên này đang có ý định xấu với cô bé này rồi.

Khải Minh nhìn ngó xung quanh, mọi người ở đây vẫn đi lại thản nhiên mặc dù thấy tình cảnh của cô bé. Có vẻ chẳng một ai có ý định cứu lấy bé gái này.

“Đừng, ĐỪNG MÀ…” Bé gái kêu la lớn khi bị một tên thanh niên sờ vào chỗ nhạy cảm.

“Khà khà, ngoan đi cưng.” Tên thanh niên sấn tới cởi đồ bé gái một cách thô bạo. Khải Minh đứng ở ngoài nghiến chặt răng lại, ném thẳng ổ bánh mì trong tay vào mặt một tên trong đám thanh niên.

“Thằng chó nào ném tao vậy!” Tên bị ném bánh mì vào mặt tức giận quát.

“Là tao nè!” Khải Minh bước tới chỗ đám thanh niên nói.

Một tên đứng cạnh tên bị ném bánh mì đưa tay chỉ vào mặt Khải Minh nói.: “Mày là thằng nào mà dám đ-ng đến đại ca của tao!”

“Hừ, không cần nói nhiều. Cho nó một bài học đi.” Tên đại ca của bọn chúng quát lớn. Ngay lập tức hai tên kia sấn lại chỗ Khải Minh.

Khải Minh cũng không có ngốc chỉ biết lao đầu vào mà không suy nghĩ. Hắn tất nhiên đã điều tra thông tin về mấy tên này trước khi ra mặt.

“Hmmm, Hồn Sĩ tầng 4 và Hồn Sĩ tầng 3 sao?” Khải Minh vẫn đứng ung dung không hề tỏ vẻ sợ sệt. Một trong hai tên đó khi áp sát đến chỗ hắn ngay lập tức vung nắm đấm.

“Gia Tốc.”

Cứ tưởng cú đấm sẽ trúng thẳng vào mặt Khải Minh, nào ngờ hắn đã né sang một bên từ bao giờ. Ngay sau màn né tránh, hắn lập tức tung chiêu đánh trả lại đối phương.

“Bát Chưởng.”

Khải Minh tung liên tiếp tám chưởng vào người tên vừa nãy. Hắn sau khi dính trọn đòn đánh trả liền bị hất văng về phía sau.

“Lợi hại quá.” Khải Minh trầm trồ khi thấy điều mình vừa làm.

Bát Chưởng là chiêu hắn vừa mua cách đây vài ngày. Chiêu này tung ra tám chưởng liên tiếp. Mỗi chưởng đều chứa hồn lực gây sát thương khá lớn.

Tên còn lại còn bất ngờ trước việc bạn mình bị đánh văng ra không chú ý đến việc Khải Minh đã áp sát hắn từ bao giờ. Khải Minh dồn hồn lực vào chân sau đó tung cước vào giữa hai háng của tên đó.

“Á..”

Tên đó la lên một tiếng thất thanh sau đó gục xuống đất ôm hạ bộ. Hai hàng lệ chảy dài trên má.

“Thằng khốn, lúc đầu là ném bánh mì vào mặt tao, sau lại còn đánh đàn em tao. Không cho mày bầm dập tao thề không làm người.” Tên đại ca tức giận phóng tới Khải Minh. Cô bé kia nhân cơ hội không ai để ý liền dọt lẹ. Trước khi đi còn quay lại nhìn Khải Minh với ánh mắt cảm kích.

Khải Minh vẫn đứng ung dung bình tĩnh nhận xét:

“Hehe, Hồn Sĩ tầng 7 sao. Còn thua ta hai bậc. Méo s…”

“Bốp.” Khải Minh hưởng trọn một cú đấm từ tên đại ca.

“Cái gì chứ, sao… sao hắn?”

“Bốp.” Lại thêm một cú đấm nữa vào người Khải Minh. Lần này hắn té lăn quay xuống đất.

“Ui da, thằng này… xài hack tool hay sao vậy?” Khải Minh bàng hoàng trước sự áp đảo của tên này. Đang gượng dậy thì tên đó lại đánh tiếp.

“Này thì trẻ trâu.” Tên đại ca liên tục tung đòn vào Khải Minh khiến hắn chỉ biết ôm đầu chịu trận.

“Đại ca, cho tụi em đánh nữa.” Hai tên kia cũng tiến lại hợp sức cho Khải Minh một trận nhừ tử. Hắn cố gượng dậy nhưng cơ thể đau nhức dữ dội không thể làm gì được.



“Được rồi, đánh nữa nó chết bây giờ.”

Tên đại ca ra lệnh cho bọn đàn em ngừng lại. Sau đó bọn chúng quay lưng bỏ đi, để lại dưới đất là Khải Minh bầm dập te tua. Khải Minh cố gắng lết người đến bức tường cạnh đó. Hắn ngồi dựa vào tường sau đó hỏi hệ thống:

“Hệ thống… sao ta lại thua hắn. Rõ ràng ta mạnh hơn hắn mà.”

“Hừ, có ba lý do khiến ngươi thua.” Hệ thống nói với giọng bực dọc.

“Là gì?”

“Thứ nhất ngươi chỉ mạnh về hồn lực nhưng thể chất lại quá yếu kém. Đơn cử là sức chịu đựng của ngươi, dính một đòn là ngủm liền.”

“Ta tưởng cảnh giới cao thì thể chất cũng tăng theo chứ.”

“Đương nhiên là vậy nhưng ngươi chỉ là Hồn Sĩ. Thể chất bây giờ tăng mỗi lần lên tầng đều rất thấp.”

“Có cách nào khắc phục không?”

“Đương nhiên là có, ngươi có thể tăng các thông số thể chất cũng như các thông số khác bằng điểm khoái lạc.”

“Ừm, lẽ ra ngươi nên nói ta sớm hơn.”

“Lý do thứ hai là ngươi còn thiếu kinh nghiệm chiến đấu. Điều này có thể khắc phục bằng cách luyện tập.”

“Luyện tập sao?? Luyện tập như thế nào?” Khải Minh thắc mắc.

“Cái đó tự ngươi suy nghĩ.”

“Hmmm, vậy còn lý do thứ ba?”

“Lý do thứ ba là ngươi… NGU.”

“Ặc…”

“NGU vì ngươi quá khinh địch.”

“Haizzz, ta biết rồi. Ngươi không cần nhấn mạnh chữ ngu như vậy đâu.”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =