[Dịch]Sư Phụ Con Yêu Người - Sưu tầm

Tác giả: Bỉ Ngạn Vong Xuyên

Chương 7: Hạnh phúc bất ngờ..

Sau ngày đó ta không thấy nhị sư huynh đến nữa, ta biết tình cảm huynh ấy dành cho ta rất lớn nếu như có thể huynh ấy cũng sẽ nguyện chết vì ta nhưng chớ chiêu thay tâm ta cũng đã dành hết cho sư phụ, mắt ta chỉ thấy mỗi hình bóng của người, dù người sắp thành thân, sắp thành phu quân của nữ nhân khác nhưng tấm chân tình ấy vĩnh viễn không thay đổi..

Hôm nay là ngày thứ mấy ta nhốt mình trong phòng ta cũng không nhớ nổi nữa khi vừa mở cửa ra ta đã thấy một tiểu muội muội đang quét sân thấy ta con bé cũng tròn mắt:

“Bạch..cô nương”

Ta nhẹ gật đầu rồi tiến đến bên muội ấy:

“Chào...tiểu muội muội, ta muốn hỏi muội một chuyện, muội biết Thiên Mạch sư huynh đang ở đâu không?”

Con bé vẫn tròn mắt, hỏi ngược ta:

“Thiên...Mạch sư thúc ạ?”

“Ừ..Thiên Mạch sư thúc, muội biết không?(ta gật đầu xác nhận)

“Dạ..sư thúc đã xuống núi hôm qua rồi, muội không biết khi nào về”

“Ừ.. Cảm ơn tiểu muội muội”

Ta thẩn thờ hồi lâu rối bời trong suy nghĩ, nhị sư huynh đã xuống núi chắc huynh ấy vẫn còn giận ta lắm ta còn nhớ câu khi huynh ấy rời đi “ Muội đúng là người không tim không phổi “ Ta chợt cười chua xót,( đúng thế vì muội vốn đem tim gan mình cho hết sư phụ còn đâu)

sau một hồi lẩn quẩn ta đã đến sau núi Thiên Trì, ban ngày ban mặc mà ta cũng bị quán gà à, đó không phải là Tử Dao chân nhân sau dung mạo khuynh thành đó cùng cái màu tử y u buồn mà cô ta hay mặc:

“Tử Dao chân nhân lâu rồi không gặp “

Theo giọng nói cô ấy quay lại nhìn ta, mi tâm khẽ nhíu:

“Ta với ngươi từng quen nhau sao?”

“Phải một con yêu hồ nhỏ nhoi như ta thì Tử Dao chân nhân không biết được nhưng...Nhạc Tương thì chân nhân chắc nhớ...”

Mắt cô ấy chuyển động nhìn ta trân trân, rồi nhếch miệng cười:

“Ngươi đang lừa ai, Nhạc Tương đã chết hơn trăm năm trước rồi, ngươi muốn gì mà bịa đặc như thế”

Ta vẫn bình thản:

“Phải, đã chết lâu rồi nhưng vì một một người mà sống lại..”

“Ta không tin, chính ta đã dùng châu tử cùng chân khí của mình giữ cho thân thể không thối rữa, cô ta vẫn còn nằm trong ấy thì sao có thể”(vừa nói tay cô ấy vừa chỉ cái núi bằng phẳng trước mặt)

Tâm ta chấn động,( chuyện này là sao? Rõ ràng ta đã chết thi thể cũng không còn vậy mà nữ nhân này lại nói..)

“Tử Dao chân nhân..nói gì..ta không hiểu?”

“Ngươi không hiểu là đúng rồi, ngươi vốn không phải cô ta mà, hơn trăm năm rồi cô ta không tỉnh nên giờ huynh ấy mới chịu bái đường cùng ta”

Ta không biết mình vừa nghe thấy gì nữa, sư phụ có liên quan sao,ta như phát điên chạy đến bên cô ấy nắm tay trong sự hoang mang kích động:

“Hãy..nói cho ta biết, sư phụ đã làm gì, người đã hứa gì với ngươi?”

Phất một cái ta đã bay ra xa, đụng mạnh vào tảng đá phía sau làm nó nức thành nhiều mảnh, ta rơi xuống phun ra một ngụm máu tươi..

“Sư phụ gì? Đừng cố giả vờ.”(giọng hửng hờ)

Ta đau đớn cố gắng gượng dậy lết từng chút một:

“Năm xưa khi ta bị yêu vương giết, ngươi không phải cũng lẳng lặng ở đó đứng nhìn sao?”

Cô ta cau mày mắt sâu không thấy đáy, dường như có sự nghi ngờ, cô ta rặn từ chữ:

“Sao...ngươi..biết..

Ta nhẻn miệng cười.

“Sao ta không biết, ngươi lúc đầu đã rất ghét ta, mắt thấy có cơ hội nên ngươi đâu bỏ qua,...ta...khi nghe sư phụ muốn thành thân với ngươi, ta đã bỏ qua mà thành tâm muốn chúc phúc cho người, nhưng ta lầm, sự thật là không phải thế..”

“Ngươi..im đi”(cô ta quát lớn rồi dùng thêm một chưởng đánh vào ta)

Nếu chưởng này đánh trúng thì ta có nước tiêu đời nhưng không hiểu sao ta đã rơi vào vòng tay của một ai đó, ta ngơ ngác:

“Sư...phụ..”

Tử Dao cũng xanh mặt:

“Lãnh...Hàn...”

Sư phụ cứ đưa mắt nhìn ta, trong ánh mắt đó ta thấy rõ có nhiều cảm xúc phức tạp ngỗn ngang, thật yên tĩnh ta cứ nghĩ thời gian cứ như dừng lại trong đôi mắt đó, cho đến khi giọng nữ nhân đó vang lên.

“Lãnh Hàn..chàng đừng tin lời con yêu hồ đó, chàng nhìn xem rõ ràng Nhạc Tương vẫn còn nằm trong đó...”

“Nói...có phải ngươi đã bỏ mặc cho Tương Nhi chết” (giọng lạnh tanh)

“Không..Lãnh Hàn chàng phải tin ta, ta không có..ta..( cô ta bối rối)

“Đủ..rồi! Ngươi vốn biết dùm châu tử cùng chân khí của ngươi Tương Nhi cũng không thể sống lại, muốn ta nợ ngươi một ân tình nên mới có ngày hôm nay ư!?”

Nước mắt bắt đầu rơi Tử Dao bước đến nhưng sư phụ đã tạo một kết giới ngăn lại, cô ta gào lên:

“Tại...sao, sao chàng không tin ta, ta biết chàng yêu cô ta nên ta mới giúp chàng, sao chàng nở không tin, mà tin lời con yêu hồ đó”

Tâm ta như bị sét đánh trúng, ta ngước nhìn sư phụ, bắt gặp sư phụ cũng nhìn ta, xong người liền quay đi:

“Có đúng hay không..tự ta sẽ tìm hiểu, ngươi về Thanh Dẫn đi..”

Nói xong sư phụ đem ta đi mặc cho nữ nhân đó chết lặng tại chỗ..

“Lãnh...Hàn...

==================

Sau khi dùng chân khí trị thương, ta đã ngủ mất một ngày một đêm, khi mở mắt ra, ta vẫn còn nghĩ mình vẫn đang ở trong mộng (sư phụ thật sự yêu ta ư! Có chết ta cũng không tưởng nổi được) ta thất thần trong suy nghĩ môi thì treo một nụ cười ngây ngô cho đến khi giọng sư phụ vang lên ta mới sực tỉnh:

“Uống thuốc đi!..”

Ta hơi bối rối nhìn người rồi nhìn chén thuốc trên tay người:

“Sư phụ..kẹo của con đâu..”

Sau câu hỏi của ta là cả nữa ngày sau sư phụ mới trả lời:

“Không có kẹo..”

Ta xụ mặt nhưng tất cả đã được người thu vào trong mắt:

“Không kẹo.. Người biết Tương Nhi sợ đắng nhất..không phải trước kia mỗi lần phải uống thuốc thì người luôn cho kẹo sao..”

Ta không biết mình có nói sai gì không mà sư phụ lại im lặng thêm nữa ngày nữa, ta liếc nhìn người gấp sắp chết thì người mới giơ ra một viên kẹo, ta mừng gỡ theo bản năng nhận lấy, rồi giựt lấy chén thuốc của sư phụ, một hơi uống cạn xong bỏ viên kẹo vào miệng nhai nhóp nhép, mặt đầy thỏa mảng:

“Đúng là hương vị này rồi, sư phụ quả còn nhớ”

Chợt một đôi tay xoay mặt ta lại.

“Ngươi thật là Tương Nhi?”

Ta biết sư phụ vẫn rất nghi ngờ nhưng nếu là ta cũng vậy thôi, tự nhiên sống lại rồi nhập vào thân thể kẻ khác, thật không thể tin được, ta gật đầu, khẳng định:

“Vâng! Là con, là Nhạc Tương lười biến ham ngủ, là Nhạc Tương hay này nỉ sư phụ xuống núi thì dẫn con theo...là Nhạc Tương...hay mặt dày mày dạn nói với sư phụ..Con yêu người..”(mắt ta đã ứ lệ)

Thật ấm áp môi sư phụ đã áp xuống môi ta, người hôn ta, nụ hôn mãnh liệt không thiếu phần ôn nhu, lúc đầu ta cũng ngơ ngác nhưng rồi cũng đáp trả người, không biết phải do kẹo không mà vị ngọt đã lang đến tận tâm can, khi sư phụ buông ra ta thiếu chút nữa đã chết vì nghẹt thở, áp mặt trong lòng ngực người tim ta đập loạn má thì đỏ bừng:

“Kết cuộc thì..nàng cũng trở về”(ta nghe giọng sư phụ nghèn nghẹn phải chăng là quá đổi vui mừng)

Ta cũng bạo gan vòng tay qua ôm lấy người:

“Um..Tương Nhi đã trở về bên người, suốt đời suốt kiếp sẽ không xa sư phụ nữa..

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =