[Dịch]Sư Phụ Con Yêu Người - Sưu tầm

Tác giả: Bỉ Ngạn Vong Xuyên

Chương 10: Thôn Thanh Bình

“Sư phụ người rời Thiên Trì thật sao?”

“Ừ..ta đi rồi hãy cùng sư huynh con bảo vệ tốt Thiên Trì..”

Nhị sư huynh đưa mắt sang nhìn ta, trong đôi mắt ấy chứa một thứ gọi là bi thương không thể nói nên lời.

“Xin sư phụ hãy chăm sóc tốt cho Tương Nhi..”

Dứt câu huynh ấy đã xoay đi, ta vội gọi to:

“Nhị sư huynh..”

Huynh ấy khựng lại nhưng không quay đầu lại nhìn ta, giọng ta nghèn nghẹn:

“Huynh...hãy bảo trọng..”

Huynh ấy không nói gì cũng không quay lại nhìn ta một cái mà tiến thẳng bước, các sư đệ muội khác thấy vậy cũng cung kính cuối chào từ biệt.

“Sư thúc( sư thúc tổ) xin hãy bảo trọng..!(họ đồng thanh)

Họ liếc nhìn ta một cái cũng cúi đầu rồi cùng theo nhị sư huynh đưa Ngọc Thuần quay về núi..

Mắt ta đã nhòa vì lệ chợt một đôi bàn tay vững chắc ôm ta vào lòng an ủi:

“Đừng khóc...Thiên Mạch nó làm vậy là có lý do của nó, nó không ghét nàng đâu..”

Ta vòng tay ôm lại người, cười trong nước mắt:

“Tương Nhi! Biết mà..”

Trận đánh đã kết thúc lũ yêu yếu thì bị chết sạch, yêu vương thì trọng thương đã chạy thoát ta nghĩ với vết thương ấy chắc hắn có hơn vài trăm năm để hồi phục mà làm hại nhân gian à, tuy sư phụ cũng bị thương nhưng không nghiêm trọng lắm, người bảo dưỡng một thời gian sẽ khỏe thôi, thắm thoát cũng 1 tháng trôi qua người đưa ta đến thôn Thanh Bình, đúng là như cái tên của nó nơi đây thật yên bình làm sao người dân lại thật thà chất phát, trưởng thôn khi thấy bọn ta cũng như mọi người đã phải sững sờ và giây, ông đã nồng nhiệt hoang nghênh ta và sư phụ ở lại, ta vì cố che đi mị lực của mình mà phải luôn đeo mạng khi gặp người khác còn sư phụ là nam nhân không lẽ cũng che mạng chính vì thế mà các thiếu nữ ở đây dù ở tuổi nào khi thấy người đều mê như điếu đỗ, bọn ta được ở lại nhà mà lúc trước là của trưởng thôn nay không người ở, nhà nằm phía sau rừng trúc rất yên tịnh và thanh vắng, đêm xuống ta cùng người ngồi trước hiên nhà thưởng trà người chăm chú nhìn ta cắt tiếng:

“Nàng thích nơi này không?, chúng ta sẽ ở đây luôn chứ”

Ta nhẻn miệng cười gật đầu:

“Ừm.. Tương Nhi thích lắm ạ”

“Ừ..nàng thích là được”

Lại rơi vào im lặng, ta công nhận là sư phự ít nói thật đưa tay ra ta áp lên mặt người trong sự ngỡ ngàng của người, ta táo bạo:

“Hôn con..”

Sư phụ hơi ngẩn ra một lúc, mặt người đã nhiễm chút hồng hơi khụ một tiếng rồi tiến sát mặt ta..

Chợt ta nghe người nói:

“Nhắm mắt lại”

Ta cũng nhắm ghì mắt nhưng nữa ngày sau vẫn không thấy gì,sắp mở mắt ra thì trán đã được ấn một nụ hôn..

“Đừng miễn cưỡng quá trán nàng đã đầy mồ hôi rồi nè( vừa nói người vừa lau trán ta)

Ta có đúng là hồi hộp thật, nhưng ta muốn được như lần đầu tiên người hôn ta ở Thiên Trì cơ.

Ta làm nủng:

Sư phụ...không phải vậy...Tương Nhi..muốn..”

“Ừ..ta biết..nhưng cứ tiếp tục...ta sẽ chịu không nổi”( vương tay sư phụ ôm ta áp vào lòng ngực người)

Mặt ta đỏ lên, ta hiểu người muốn nói gì rồi, chợt ta nghe người nói:

“Chúng ta bái đường đi..”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =