Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ - Edit

Tác giả: Chu Tiểu Xuyên

Chương 5: Giết người hàng loạt

Chương 05: Giết người hàng loạt

Lưu Vấn Thiên nghe bẩm báo, vội vàng hô: “Nhanh! Nhanh! Nhanh chuẩn bị ngựa!” Nói xong vội vàng đi ra phía ngoài.

Tô Chuyết tiến lên phía trước nói: “Đại nhân , có thể cho thảo dân cũng đi nhìn một chút được không?”

Trong lòng Lưu Vấn Thiên sớm đã nhìn Tô Chuyết với cặp mắt khác xưa, nói gì nghe nấy. Vừa rồi nhất thời sốt ruột, lại quên gọi y, lúc này vội nói: “Nhanh chuẩn bị ngựa cho Tô công tử!”

Cư Đức phường cách nơi này không xa, ngay tại góc Tây Bắc của thành Tây. Một đoàn người đuổi tới phủ đệ mà sai dịch nói tới, trong lòng Lưu Vấn Thiên không khỏi nhảy một cái. Trên bảng hiệu trước cửa viết hai chữ :“ Thẩm Phủ”, phủ đệ mặc dù không lớn lắm, nhưng ông ta lại nhận biết người gia chủ này.

Lưu Vấn Thiên xuống ngựa đi bộ vào, trong miệng thầm nói: “Sao lại là nhà hắn xảy ra chuyện...”

Tô Chuyết hỏi: “Sao vậy? Đại nhân nhận ra người nhà này hả?”

Lưu Vấn Thiên nhỏ giọng nói: “Tô lão đệ, cậu mới tới Trường An, có chỗ không biết. Thẩm phủ lão gia này tên là Thẩm Điền, là môn khách phụ tá trong Ninh hầu phủ. Gã Thẩm Điền này cũng chẳng có gì, mấu chốt là Ninh hầu gia lại đắc tội không nổi, vụ án này phải cẩn thận để ý.”

Lưu Vấn Thiên còn đang dông dài dặn dò, hai người đã tiến vào một gian nhà chính. Tên Trần sư gia hôm qua kia vội vàng nghênh đón, trong phòng còn có mấy người nùng trang diễm mạt (trang điểm đậm đặc), nữ tử tục lý tục khí khóc rống mà dâng lên. Lưu Vấn Thiên ngây người một lúc, liền bị chúng nữ tử vây lại.

Những người kia một đám nước mũi một đám nước mắt, khóc lóc kể lể: “Đại nhân, lão gia chúng ta chết thật thê thảm a! Đại nhân phải cho bọn nô tì làm chủ a...”

Lưu Vấn Thiên nhất thời thoát thân không ra, đành phải không ngừng an ủi mấy người, đồng thời trong lòng cũng giật mình: “Sao cơ, người bị hại đúng là Thẩm Điền?” Tô Chuyết sớm đã né tránh đám người, tiến vào trong phòng, đi xem hiện trường.

Đây là một gian phòng sách, giá sách cũng bày một hàng. Một cái bàn dài, bên cửa sổ, bên trái bàn dài cửa sổ đóng chặt, ánh nắng xuyên thấu vào, chiếu trong phòng mười phần sáng sủa. Sau cái bàn là một tấm ghế bành, một nam tử hơn bốn mươi tuổi ngồi trên ghế, thấp mi cúi đầu, đã tắt hơi. Chỗ buồng tim nơi ngực ông ta mở một lỗ hổng, máu tươi sớm đã chảy khô đông lại.

Một Ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi) đang xem xét thi thể, đo đạc hình dạng vết thương. Tô Chuyết cúi đầu nhìn xuống đất, không khỏi thở dài. Trên đất máu tươi tùy ý chảy xuôi, sớm đã khô. Nhưng trên vết máu lưu lại mấy dấu chân, hình dạng nhỏ nhắn, chính là mấy vị phu nhân kia.

Tô Chuyết biết mấy người kia chắc chắn đã đi vào, không biết hiện trường bị các nàng hủy đến loại trình độ nào, chỉ sợ dấu vết hung thủ lưu lại đã khó tìm tới. Y nhìn quanh phòng sách, trong phòng không có bao nhiêu thư tịch, xếp trên bàn một chút văn chương của Thẩm Điền, đều là chút công án văn thư, viết rắm chó không kêu (diễn đạt lộn xộn). Y lại đi đến chỗ ngồi của Thẩm Điền, bốn hàng chữ bằng máu trên mặt bàn lập tức đập vào mi mắt:

Nhàn vân vô tẫn tổng quan tình,

Huyền đô quan lý đào thiên thụ.

Nhị thập tứ kiều minh nguyệt dạ,

Ngọc nhân hà xử giáo xuy tiêu.

Edit:

Mãi giam tình mây nhàn vô tận

Huyền Đô quán nghìn cội hoa đào

Hăm bốn cầu soi đêm trăng sáng

Tiêu đâu người ngọc thổi đưa sang?

Bài thơ này là đối diện thi thể, chỉ có đứng tại góc độ người chết mới có thể thấy rõ. Trong lòng Tô Chuyết cả kinh, giống như có điều ngộ ra, lại nhất thời bắt không được đầu mối. Lúc này Lưu Vấn Thiên rốt cục thoát khỏi mấy người phụ nữ dây dưa, vào phòng liền hỏi: “Lão Mã, kiểm tra tình huống như thế nào?”

Ngỗ tác kia vừa nhìn thi thể vừa đáp: “Từ trình độ cứng nhắc của thi thể cùng vết máu trên mặt đất đến xem, người chết ước chừng là bị hại vào đêm qua giữa giờ Tuất đến giờ Hợi (Khoảng 9 giờ tối). Toàn thân cao thấp thi thể chỉ có một chỗ vết thương nơi bộ ngực, thẳng tới màng tim, một kích mất mạng. Vết thương rộng hai thốn, sâu năm tấc, lưng dày lưỡi đao mỏng, là một thanh đao ngắn sắc bén.”

Lưu Vấn Thiên hít sâu một hơi, cả kinh nói: “Giống hệt vết thương của Triệu Ngôn, Chẳng lẽ là cùng một hung thủ?”

Tô Chuyết hồi đáp: “Hung thủ chính là cùng một người! Đại nhân nhìn bài thơ máu này, câu thứ hai là của Lưu Vũ Tích sáng tác, hai câu cuối cùng thì là thơ Đỗ Mục. Loại thủ pháp chắp vá này, sẽ chỉ là do một người làm ra.”

Lưu Vấn Thiên đi qua xem xét, quả nhiên. Ông ta không khỏi mắng: “Tên hung thủ này quả nhiên là gan to bằng trời, dám liên tục phạm án! Kẻ này quả thực là thằng điên, vì khoe khoang học vấn, đã liên tiếp sát hai người, rốt cục hắn còn muốn giết bao nhiêu người nữa?”

Tô Chuyết đột nhiên nhiên giật mình, tựa hồ có chỗ tỉnh ngộ, vội vàng nhắc nhở Lưu Vấn Thiên nói: “Còn là tranh thủ thời gian thẩm vấn một chút người trong phủ đi!”

Lưu Vấn Thiên tỉnh giấc, vội hỏi: “Trong phủ, ai là quản gia?”

Một ông lão hơi hơi run rẩy tiến lên khom người nói: “Bẩm báo đại nhân, lão nô Tống Thái, là quản gia của Thẩm phủ.”

Lưu Vấn Thiên “Ừ” một tiếng, hỏi: “Trong phủ có những người nào?”

Tống Thái vội vàng đáp: “Trong phủ ngoại trừ lão gia, còn có ba vị phu nhân, một trai một gái, tiểu thư đã xuất giá, công tử đêm qua xuất ngoại chơi đùa cùng hảo hữu, đến nay chưa về. Có hạ nhân tôi tớ tám người khác, trừ lão nô ra, ba tên thị tỳ hầu Hậu phu nhân, một tên sai vặt làm bạn công tử, ba người ở sau bếp.”

Lưu Vấn Thiên ngạc nhiên nói: “Một cái Thẩm phủ lớn như thế, chỉ có mấy người hạ nhân các người sao?”

Tống Thái đáp: “Lão gia thường dạy bảo bọn tiểu dân phải cần kiệm lo việc nhà. Lại nói, lão gia làm việc trên phủ Hầu gia, càng không thể phô trương quá mức.”

Lưu Vấn Thiên vung tay lên, nói: “Bớt nhiều lời, đêm qua ai cùng một chỗ với Thẩm lão gia? Có người nào kỳ quái đến không?”

Tống Thái đáp: “Tối hôm qua, vị phu nhân kia và lão gia cũng không cùng một chỗ. Lão gia ăn xong cơm tối, liền trở lại phòng sách, phân phó lão nô, nói buổi chiều sẽ có khách tới chơi, để cho lão nô chờ ở cửa phòng. Ước chừng giờ Tuất trái phải (từ bảy giờ đến chín giờ tối), quả nhiên có một hậu sinh tuổi trẻ tới chơi. Lão nô mang hắn vào thư phòng, rót trà, rồi đóng cửa đi ra. Lão gia và người kia hàn huyên thật lâu, thẳng đến qua giờ Hợi (khoảng từ 9 giờ đến 11 giờ đêm), người kia mới đi.”

Lưu Vấn Thiên giật mình, trầm ngâm nói: “Giờ Tuất đến, giờ Hợi đi, chính là nhất tề với thời gian tử vong của Thẩm Điền! Tống Thái, lão có nhớ tướng mạo người kia không?”

Tống Thái lắc đầu, đáp: “Tiểu nhân tuổi tác lớn, mắt có chút hoa, tăng thêm trời rất tối, cũng không thấy rõ tướng mạo người kia. Bất quá hắn ngược lại là nho nhã lễ độ, có chút phong độ của người trí thức. Lúc hắn và lão nô gặp nhau tại cửa phòng, hắn còn chào hỏi một tiếng, dặn dò lão nô sớm nghỉ ngơi một chút đâu!”

Lưu Vấn Thiên sững sờ, nói: “Vậy dáng dấp hắn cao thấp mập ốm chung quy cũng nên thấy rõ chứ?”

Tống Thái cẩn thận hồi tưởng, đáp: “Hắn không cao không thấp, không mập không gầy.”

Lưu Vấn Thiên cạn lời, quả thật không biết làm gì. Tô Chuyết nóng vội, hỏi: “Sau khi hắn đi, lão cũng không đi xem lão gia nhà ông sao?”

Tống Thái cười ha ha, đột nhiên ý thức được không nên bật cười, vội vàng liễm thần đáp: “Thời điểm người kia đi ra, lão nô quay đầu nhìn thoáng qua phòng sách, lão gia vẫn ngồi đọc sách bên cửa sổ, lão nô không đi quấy rầy. Lại nói, lão gia thường xuyên bận đến khuya , bình thường cũng không cần lão nô đi phục thị.”

Tô Chuyết không ngờ đụng phải một vị lão nhân hồ đồ như thế, quả thật dở khóc dở cười. Lưu Vấn Thiên lại trầm ngâm nói: “Thời điểm người kia đi ra, Thẩm Điền còn đang đọc sách, chẳng lẽ lúc ấy ông ta chưa chết?”

Tô Chuyết cười khổ một tiếng, trông thấy một cái giá nến bên tay phải thi thể, ngọn nến đã đốt hết, lưu lại một đống sáp dầu. Lại đi nhìn ngọn nến khác trong phòng, đều chỉ đốt xong một đoạn. Trong lòng của y sáng tỏ, nhân tiện nói: “Đại nhân, người kia nhất định chính là hung thủ, lúc hắn đi, Thẩm Điền đã chết. Màn đêm buông xuống, hung thủ lại thổi tắt ánh nến khác trong phòng, chỉ để lại một chiếc trên bàn này. Mà lúc Thẩm Điền bị hại chính là ngồi trên ghế thế này, kể từ đó, ngọn nến bên phải vừa vặn có thể chiếu xuống một cái bóng mờ ở cửa sổ bên trái. Đây chính là nguyên nhân Tống Thái nhìn thấy Thẩm Điền còn ở trước bàn đọc sách, cũng có thể giải thích, vì sao ngọn nến khác trong phòng đều hoàn hảo, chỉ có một chiếc này lại cháy hết hết.”

Lưu Vấn Thiên bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Thì ra là thế, nói như vậy, kẻ đó chính là hung thủ! Nhưng mà Tống Thái mới vừa nói, Thẩm Điền sớm biết có người tới thăm. Lẽ nào Thẩm Điền căn bản đã biết hung thủ là ai, ông ta và hung thủ nhận biết!”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =