Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ - Edit

Tác giả: Chu Tiểu Xuyên

Chương 10: Lá thư đánh mất

Chương 10: Lá thư đánh mất

Tô Chuyết uốn mi một cái, nghĩ không ra một phong thư khẩn yếu như thế, lại có thể không cánh mà bay. Nhưng hắn nghĩ lại, lập tức cảm thấy có điểm khả nghi bộc phát, đạo tặc bình thường làm sao lại trộm một lá thư đây? Thế là Tô Chuyết lại hỏi: “Cậu có nhớ lầm hay không? Lá thư này có phải chăng cất ở chỗ nào?”

Vương Trọng Bình kỳ quái đáp: “Từ trước đến nay tiên phụ luôn đem thư từ lui tới bảo tồn thật tốt, phân loại, đóng sách. Lá thư này là một lá cuối cùng mà tiên phụ nhận được, liền thu ở trong đống mới mất. Từ khi kẻ trộm đến, lại không thấy lá thư này. Thế nào, lá thư này rất quan trọng sao?”

Tô Chuyết nhất thời nghĩ không ra mánh khóe trong đó, liền hỏi: “Ngoại trừ phong thư này cùng một chút đồ cổ, còn mất đi cái gì?”

Vương Trọng Bình đáp: “Lúc ấy phòng sách bị lật tung, cụ thể thiếu đi cái gì, cũng không kiểm tra tỉ mỉ. Bất quá thứ đáng giá đều không có mất, đồ cổ mất đi cũng chỉ là chút đồng tiền con dấu thôi, ngay cả tranh chữ của danh gia tiền triều đều còn, đoán chừng cũng không có mất thứ gì đi.”

Tô Chuyết trầm tư một lát, ghé vào bên tai Vương Trọng Bình nói thầm vài câu. Vương Trọng Bình nghe xong, thần sắc ngạc nhiên, bất quá gã cũng không hỏi nhiều, đứng dậy đi ra ngoài, cưỡi trên một con khoái mã, vội vàng chạy đi.

Gã đột nhiên rời đi, cũng làm cho rất nhiều người không nghĩ ra. Tô Chuyết cười nói: “Các vị giang hồ bằng hữu không cần kỳ quái, là tiểu đệ năn nỉ Vương gia Nhị công tử đi làm chút chuyện, rất nhanh là về. Hôm nay sắc trời cũng không sớm, không bằng mọi người ngay ở chỗ này dùng chút rượu và thức ăn, nghỉ ngơi một đêm, nói không chừng ngày mai tiểu đệ liền có thể cho mọi người một câu trả lời hợp lý!”

Đám người cùng đồng thanh tán thưởng, chưởng quỹ liên tục không ngừng chuẩn bị cơm canh chỗ nghỉ cho đám người, loay hoay quên cả trời đất. Tô Chuyết quay đầu trông thấy Hoa Bình đã hỏi xong rồi, liền nhanh chân hướng gã đi đến. Hai người lòng có ăn ý, trở lại trong phòng so sánh hai bên, quả nhiên lời nói của bốn tên đệ tử gác đêm đại khái giống nhau, cũng không có tận lực giấu diếm bịa chuyện.

Hoa Bình kỳ quái nói: “Vậy thì kỳ, theo bọn hắn nói, tất cả mọi người trong khách điếm đều không có khả năng giết người a. Vậy rốt cuộc hung thủ là ai?”

Tô Chuyết thở dài, nói: “Đem chỗ không có khả năng đều loại trừ, còn lại chính là chân tướng.” Nói xong bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, khẽ nói với Hoa Bình: “Huynh đợi chút nữa đi uống hai chén với Tiêu Bằng, thuận tiện hỏi chút, chỗ Vương Bách Sơn đặt phong thư khiêu khích kia hiện ở nơi nào. Nếu như ta không đoán sai, phong thư này khẳng định bị gã không cẩn thận làm mất rồi!”

Hoa Bình nhìn thấy nụ cười sâu xa khó hiểu của Tô Chuyết, biết y tất nhiên đã nghĩ đến chỗ then chốt, cũng lười hỏi nhiều, đáp ứng một tiếng rồi đi ra cửa.

Trong đại sảnh đám người ầm ĩ hỗn tạp, đã uống rượu rồi. Tô Chuyết ngồi một mình ở trong phòng, không có tâm tình ăn cơm. Chuyện này không hề đơn giản như mình nghĩ, càng khó khăn là chuyện đã qua lâu như vậy, tất cả dấu vết chứng cứ đều được che đậy giấu đi. Cho dù Tô Chuyết suy đoán ra được chân tướng, cũng cũng không đủ chứng cứ chỉ ra. Hơn nữa lời chứng của mấy người liên quan vừa khớp, cũng không có quá nhiều sơ hở. Điều này nói rõ trải qua thời gian lâu như vậy, dù cho người trong lòng có quỷ, cũng đã suy nghĩ tường tận, đem cố sự bịa đặt đến hòa hợp, không có kẽ hở.

Tô Chuyết ngồi trên ghế, thở dài thật sâu. Bây giờ chỉ hi vọng Vương Trọng Bình có thể mang đến cho mình một chút manh mối, bằng không ngày mai làm thế nào giao phó đám người, y thật sự là khó nói. Nghĩ đến Vương Trọng Bình, Tô Chuyết không nhịn được cười thầm trong lòng. Tuổi tác gã kỳ thật không sai biệt với mình, lại vẫn có chút không thành thục, thậm chí hơi có vẻ mềm yếu, còn lâu mới có lòng dạ già dặn như anh hắn. Tựa như lần này, thù lớn của gia tộc bày trước mặt ngươi, Vương Trọng Bình lại như lạc đường, khó mà lựa chọn.

Đoán chừng Vương Trọng Bình từ nhỏ sống ở một thế gia võ lâm như vậy, lại có phụ huynh che ấm, gã chưa từng trải qua sóng gió, tự nhiên sẽ có tính cách như thế . Bất quá, có lẽ chính là một điểm thuần chân của Vương Trọng Bình, mới khiến cho Tô Chuyết lựa chọn tin tưởng gã.

Tô Chuyết cứ suy nghĩ lung tung như vậy, bất giác thời gian nhanh chóng trôi qua. Tiếng ồn ào trong đại sảnh đã hơi ngừng. Hoa Bình đột nhiên đẩy cửa vào phòng, trong tay còn bưng một bàn thịt xông khói, một bình rượu ngon. Tô Chuyết kỳ quái nói: “Nhanh như vậy đã trở lại rồi?”

Hoa Bình sững sờ, kỳ quái đáp: “Đầu cậu sẽ không hồ đồ rồi chứ? Lúc này đã sắp hết giờ Tuất (từ bảy giờ đến chín giờ tối), chẳng lẽ mọi người còn phải thâu đêm suốt sáng hay sao?”

Tô Chuyết đứng dậy, hoạt động một chút tứ chi có chút cứng ngắc, hỏi: “Quần hùng bọn họ mời tới đều đã thu xếp tốt rồi chứ?”

Hoa Bình buông xuống đồ nhắm, nói: “Những chuyện này còn đến lượt cậu quan tâm sao? Hai nhà Vân, Vương sáng sớm đã sắp xếp ngay ngắn rõ ràng, tuyệt không dám chậm trễ. Ta thấy cậu một đêm không đi ra ngoài, còn đặc biệt mang cho cậu chút thịt rượu, mau thừa dịp nóng ăn đi!”

Tô Chuyết lại không có tâm tình ăn uống, cười nói: “Nghĩ không ra huynh thật đúng là quan tâm ta! Chuyện ta giao phó, huynh làm đến đâu rồi?”

Hoa Bình “Xùy” một tiếng, đáp: “Ta làm việc cậu còn chưa tin sao? Quả nhiên như cậu đã đoán, Tiêu Bằng nói ngày đó Vân Thâm xem xong thư, có chút tức giận, suýt nữa xé lá thư. Về sau bọn họ vội vàng chuẩn bị xuất hành, lại không đem lá thư này để trong lòng. Nghĩ không ra lúc sau này tìm lại, đã không tìm được rồi.”

Tô Chuyết cười khẩy, Hoa Bình kỳ quái nói: “Theo lý thuyết lá thư này liên quan rất lớn đến chuyện này, thế nào trùng hợp như vậy, cả hai lá thư đều bị mất?”

Tô Chuyết nói: “Chuyện trên đời này, chính là bởi vì trùng hợp mới thú vị. Hoa Bình, huynh ngủ trước một lát đi, nói không chừng tối nay còn phải bận chút.”

Hoa Bình không nhiều lời, thoáng thu thập một chút, rồi nằm trên giường mà ngủ. Tô Chuyết thổi tắt ngọn nến, ngồi một mình ở trong bóng tối, nhắm hai mắt lại, nhưng trong đầu lại không nghỉ ngơi.

Tiếng đồng hồ nước truyền đến, đã là tử tử sửu chi giao (nghĩa là thời hạn sắp tới rồi). Trên đường phố đột nhiên truyền đến một trận vó ngựa dồn dập, hai mắt Tô Chuyết bỗng nhiên mở ra, đứng dậy châm ngọn nến. Sau một lát, Vương Trọng Bình đẩy cửa vào phòng, phong trần mệt mỏi, đầu đầy mồ hôi.

Tô Chuyết mời gã ngồi xuống, rót nước trà, hỏi: “Dọc đường vẫn khá chứ?”

Vương Trọng Bình uống một hớp, gật gật đầu, nói ra: “Ừm, ta một khắc cũng không ngừng lại, lấy được đồ vật liền chạy về, hi vọng không làm lỡ chuyện của Tô huynh.”

Hoa Bình cũng bị đánh thức bởi động tĩnh hai người, đứng lên nói: “Tô Chuyết, cậu để Vương lão đệ trong đêm đi lấy thứ gì a?”

Vương Trọng Bình từ trên lưng lấy xuống một bao quần áo, mở ra xem, vậy mà tất cả đều là thư, đơn giản buộc thành mấy chồng. Hoa Bình chậc chậc nói: “WOW, nhiều thư như vậy! Sợ là có mấy trăm lá chứ?”

Vương Trọng Bình đáp: “Không sai biệt lắm, những lá thư này đều bị lật loạn, chúng ta cũng không có quan tâm sắp xếp. Tô huynh vẫn xem được chứ?”

Tô Chuyết vỗ vỗ bả vai hắn, nói: “Cậu vất vả rồi, nơi này còn có chút thịt rượu, lấp bụng một chút đi!” Nói xong liền cầm lên một bao thư kia.

Vương Trọng Bình đã sớm đói bụng, cũng mặc kệ đồ ăn rượu đã nguội, cầm lấy mà ăn. Tô Chuyết cầm lấy xấp thứ nhất, liếc thấy thấy một lá thư phía trên cùng, chính là Vân Thâm gửi cho Vương Bách Sơn. Tô Chuyết hơi chút kỳ quái, nói ra: “Phong thư này là gửi lúc nào?”

Vương Trọng Bình ngẩng đầu liếc mắt nhìn, nói ra: “Lá thư này ta nhớ được, là một lá gần nhất, hẳn là tháng chạp năm trước gửi tới. Chính là một lá trước lá thư khiêu chiến của Vân bá phụ.”

Tô Chuyết gật gật đầu, như có điều suy nghĩ, nhẹ nhàng mở ra phong thư, lấy ra giấy viết thư. Y tỉ mỉ đọc một lần, lúc đầu còn không rõ ràng cho lắm, lại đọc lần thứ hai, bừng tỉnh đại ngộ, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là. . .”

Hoa Bình đảo mấy chồng thư từ lớn, chán nản nói: “Nhiều thư như vậy, chúng ta nên tìm lá nào đây?”

Tô Chuyết lắc đầu, nói ra: “Không phải chúng ta cần tìm lá thư gì, mà là tìm cái nào không có!”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =