Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ - Edit

Tác giả: Chu Tiểu Xuyên

Chương 10: Lại điều tra Nhân Tế tự

Chương 10: Lại điều tra Nhân Tế tự

Chỗ đặt xác của Tuệ Khả cũng không khó tìm, ngay ở bên đường nhỏ lên núi. Vài dặm xung quanh đều đã được quan sai bắt đầu phong tỏa, nghiêm cấm bất luận kẻ nào ra vào. Ba người Tô Chuyết từ rất xa đã đi bộ đến, chỉ thấy Tuệ Khả mặc quần áo tục gia, trên đầu đội cái nón nhỏ. Thi thể nằm ở trong bụi cỏ, bên cạnh cũng không có khác thường.

Tô Chuyết gọi tới quan sai phát hiện thi thể, hỏi: “Lúc ông phát hiện hắn chính là như vậy? Chưa có đụng qua?”

Người kia vỗ ngực nói: “Chính là như vậy, tuyệt đối chưa có đụng tới!”

Tô Chuyết gật gật đầu, trầm ngâm nói: “Ừm, đây mới là lạ...”

Lăng Sương hỏi: “Có gì kỳ quái?”

Tô Chuyết không có trả lời, nhẹ nhàng đem thi thể Tuệ Khả lật lộn lại. Chỉ thấy áo trước ngực Tuệ Khả vỡ tan, bị chặt vài đao, da thịt xoay xoắn, vô cùng thê thảm. Chỗ yết hầu còn có một vết đao, nếu không nhìn kỹ, nhất thời thật khó phát giác.

Tần Lôi cũng nói: “Có chút kỳ quái a!” Nói xong hướng mấy tên quan sai hô: “Ở phụ cần tìm một chút, nhìn xem có hay không thứ gì khả nghi!”

Tô Chuyết nói: “Tần Bộ đầu cũng nhìn ra chỗ kỳ quái rồi sao?”

Lăng Sương ở bên vội la lên: “Các ngươi cũng đừng ra vẻ bí hiểm gì, có chuyện gì nhanh nói nghe một chút!”

Tô Chuyết nhìn bộ dáng sốt ruột của hắn, không khỏi vui lên, nói ra: “Gã Tuệ Khả này chết thật kỳ quặc. Đầu tiên, nơi đây căn bản không phải hiện trường phát hiện án, bởi vì Tuệ Khả thân trúng vài đao, nhưng mảnh bụi cỏ này cũng không có nhiễm bao nhiêu vết máu. Thứ hai, nơi đây cách thành Kim Lăng chỉ hơn mười dặm đất. Tuệ Khả làm ra hung án, tất nhiên là chạy trốn trong đêm, làm sao chỉ có thể chạy đến đây?”

Lăng Sương bừng tỉnh đại ngộ, nói ra: “Nha! Trách không được nghe nói nhanh như vậy tìm tới Tuệ Khả, cậu lại giật mình.”

Tần Lôi gật đầu nói: “Những điểm đáng ngờ này cũng nói rõ Tuệ Khả không phải chết ở chỗ này, mà là sau khi chết, bị vứt xác ở chỗ này.”

Trong thời gian nói chuyện, Tô Chuyết đã đem khắp toàn thân Tuệ Khả sờ soạng một lần, thở dài nói: “Xá Lợi Tử đã không ở trên thân rồi, chỉ còn lại cái này.” Nói xong từ trên thi thể cầm lấy một túi tiền.

Lăng Sương tiếp nhận rồi xem xét, nói: “Đây là bao tiền của hắn? Đã trống không, chẳng lẽ thật là cường đạo giết người đoạt của sao?”

Tô Chuyết cười “Xùy” một tiếng, nói: “Hung thủ đúng là hi vọng chúng ta nghĩ như vậy, liền rơi vào cái bẫy của hắn. Kể từ đó, quan phủ phái binh diệt phỉ, cũng tìm không được nơi hạ lạc của Xá Lợi. Vụ án này liền sẽ trở thành một cọc án chưa thể giải quyết!”

Lăng Sương nghi ngờ nói: “Nói thì nói như vậy, thế nhưng cậu thế nào tin chắc đây không phải cách làm của cường đạo?”

Tô Chuyết nói: “Cái này rất đơn giản, bởi vì hung thủ thực sự quá vẽ vời thêm chuyện, ngược lại lộ ra sơ hở. Thứ nhất, nếu như là cường đạo cướp tiền, tại sao phải lưu lại một cái túi tiền trống rỗng đây? Cái này vốn là hung thủ lưu lại để cho chúng ta nghĩ là cướp tiền, nhưng ngược lại không hợp với lẽ thường. Thứ hai , sơn tặc thổ phỉ bình thường căn bản sẽ không nhận biết Phật cốt Xá lợi là thứ bảo bối gì, sẽ chỉ coi là hòn đá bình thường mà vứt bỏ, thế nhưng chung quanh đây lại tìm không thấy Xá Lợi. Trừ phi gã cường đạo này là chuyên gia giám bảo, bằng không đã nói lên, căn bản không phải đơn giản là cường đạo cướp tiền như này!”

Lăng Sương gật gật đầu, thở dài: “Thì ra là thế, hung thủ kia tâm cơ thật sâu.”

Tần Lôi thở dài nói: “Bây giờ Tuệ Khả cũng đã chết, tung tích của Xá Lợi chẳng lẽ thật thành án chưa thể giải quyết hay sao?”

Tô Chuyết quả quyết nói: “Chưa hẳn!”

Con mắt của Tần Lôi và Lăng Sương sáng lên, nói: “Cậu còn có biện pháp sao?”

Tô Chuyết chỉ tay vào thi thể nói: “Các người nhìn vết đao kia trên cổ họng Tuệ Khả, đây chính là sai lầm lớn nhất mà hung thủ phạm phải!”

Hai người Lăng, Tần nghi hoặc không hiểu, hỏi: “Vết đao này có vấn đề gì?”

Tô Chuyết giơ tay phải lên, từ phải đến trái cắt ngang qua cổ của Tần Lôi. Tần Lôi chợt tỉnh ngộ, bật thốt lên: “Thì ra là thế, lưỡi đao này phải sâu trái cạn, thường thường cắt ngang qua cổ họng, căn bản chính là tay trái cầm đao vạch ra! Hung thủ lại là người thuận tay trái.”

Tô Chuyết gật gật đầu, nói: “Không chỉ có như vậy, lưỡi đao này bằng như thế, nói rõ lúc xuống đao Tuệ Khả đã không cách nào nhúc nhích. Nếu như tổn thương trước ngực hắn là vết thương trí mạng, hung thủ liền không cần thiết bổ lên một đao nơi cổ họng kia, bại lộ chính mình. Bởi vậy vết đao chém nơi cổ họng mới là nguyên nhân dẫn đến cái chết.

Mà những vết đao chỗ ngực này bất quá là vì tạo thành hiện tượng giả tạo cường đạo giết người.”

Tần Lôi nói: “Chỉ là một người thuận tay trái... Chẳng lẽ từ đầu đến cuối hung thủ cũng không phải là Tuệ Khả, mà là có một người khác?”

Lăng Sương vội nói: “Không thể nào?” Nói xong nhìn Tô Chuyết, sợ hắn bởi vì suy đoán sai lầm mà quá mức tự trách.

Tô Chuyết lại thở dài một tiếng, nói: “Lần này đúng là ta nóng vội phạm sai lầm rồi, Tần Bộ đầu nói không sai, hung thủ sát hại Tính Giác thiền sư và Tuệ Khả có lẽ một người khác hoàn toàn.”

Tần Lôi khuyên nhủ: “Tô công tử, cậu cũng đừng tự trách, chỉ trách nó quá mức xảo trá rồi. Hiện tại chúng ta nên làm gì?”

Tô Chuyết lại thở dài một hơi, cúi đầu lại vô ý trông thấy lại có hai đường vết bánh xe khi đến trên đường nhỏ, kéo dài thẳng đến chỗ đứng của ba người rồi dừng. Hắn cảm thấy kỳ quái, đưa tay so sánh một lát, trầm ngâm nói: “Đường vết bánh xe này mới tinh, chỉ thông đến đây, chẳng lẽ là xe ngựa mà hung thủ ngồi lúc vứt xác?”

Tần Lôi hưng phấn nói: “Nhất định là thế! Từ khi phát hiện thi thể, nơi này đã được phong tỏa, không có những người khác.”

Tô Chuyết nói: “Đã như thế, chỉ sợ chúng ta lại phải điều tra Nhân Tế tự!”

Ba người cưỡi ngựa lên đường, Tô Chuyết trầm tư nửa ngày, lúc sắp đến cửa thành, đột nhiên nói ra: “Lăng Sương, nói không chừng hôm nay liền có thể vạch trần chân tướng, chuyện thú vị như thế, huynh không mời Tô Cầm cô nương đi xem một chút sao?”

Lăng Sương vui vẻ nói: “Không sai không sai, nàng thích nghe nhất chuyện xưa, vậy ta liền mời nàng cùng đi Nhân Tế tự.” Nói xong thúc ngựa vào thành.

Tần Lôi hỏi: “Sao cậu để hắn đem Tô cô nương cũng gọi đi?”

Tô Chuyết ghé vào bên tai Tần Lôi bàn giao vài câu, Tần Lôi lại càng thêm mê hoặc, hỏi: “Cậu đây làm cái gì?”

Tô Chuyết nói: “Ông trước tiên đừng hỏi nhiều, nếu ta đoán không sai, chân tướng rất nhanh liền thấy rõ ràng!” Nói xong thúc ngựa vòng qua cửa thành, thẳng hướng Nhân Tế tự mà đi.

Hai người Tô, Tần đứng ở trước cửa Nhân Tế tự, lại chậm chạp không có vào. Tô Chuyết để cho người ta tỉ mỉ lục soát ở gần đó, tìm thứ gì. Giờ phút này đã gần đến giữa hoàng hôn, sắc trời chuyển tối, càng ngày càng khó tìm. Trong đầu Tô Chuyết suy nghĩ hỗn loạn, kiệt lực đem cả chuyện lý giải ra manh mối, hoàn toàn mặc kệ Tần Lôi bên cạnh lặp đi lặp lại hỏi thăm.

Tăng lữ trong chùa đã nghe nói Tần Bộ đầu lại điều tra Nhân Tế tự, không khỏi tránh ở một bên nghị luận ầm ĩ. Tuệ Trí tiến lên chắp tay trước ngực nói: “Phương trượng mời hai vị thí chủ vào chùa nói chuyện.”

Tô Chuyết nói với quan sai: “Đã tìm được chưa?”

Vương Phàm lớn tiếng đáp: “Không có!”

Tô Chuyết gật gật đầu, dẫn đầu đi vào cửa chùa. Tuệ Trí hòa thượng một đường dẫn mấy người tới thiền viện của phương trượng, khom người nói: “Phương trượng đã ở trong phòng, mời!”

Tô Chuyết ghé mắt nhìn thấy gian phòng của Tuệ Khả, chỉ thấy cửa phòng rộng mở, trong phòng đã dọn dẹp sạch sẽ, cái gì đều không thừa. Tô Chuyết đẩy ra cửa phòng của Viên Tín, chính thấy Viên Tín và Lữ Khang ngồi đối diện đánh cờ.

Viên Tín trông thấy hai người vào phòng, đứng dậy hành lễ nói: “Không biết Tần Bộ đầu đột nhiên đến thăm tệ tự, có gì muốn làm?”

Tô Chuyết đáp: “Không có gì, chỉ là muốn đến xem mà thôi.”

Đang khi nói chuyện, Lăng Sương mang theo Tô Cầm cũng vào phòng. Trong phòng mấy người nhìn lẫn nhau, không biết trong hồ lô Tô Chuyết chứa cái gì, bầu không khí thoáng qua trở nên vi diệu.

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =