Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ - Edit

Tác giả: Chu Tiểu Xuyên

Chương 12: Mỗi người có ý xấu riêng

Chương 12: Mỗi người có ý xấu riêng

Vạn Thương nghe được lời nói của Tô Chuyết, lấy làm kinh hãi, run giọng nói: “Chuyện. . . Chuyện này. . .” hai tiếng, bỗng nhiên lại thay đổi một vẻ mặt, nghiêm giọng nói: “Ngươi không nên nói bậy nói bạ, cẩn thận ta... Ta...” Nói đến đây, nặng nề “Hừ” một tiếng, quay đầu đi đến một góc ngồi xuống.

Tô Chuyết khe khẽ cười lạnh, âm thầm tính toán: “Quả nhiên không ngoài dự liệu, phản ứng của mấy người kia giống như đúc với mình đoán!” Y biết thời cơ đã đến, liền để cho người ta thông tri tất cả mọi người tập hợp trong đại sảnh, chính mình ngồi chờ ở ở giữa phòng lớn.

Chỉ một lúc sau, tất cả mọi người tập hợp đủ. Tô Chuyết nhìn quanh một vòng, nên tới đều tới rồi. Hoài Thiện hòa thượng nói ra: “Hiền chất, mọi người đều đã đến đông đủ, cậu tra được cái gì, liền nói một chút cho mọi người đi.”

Tô Chuyết đứng dậy, vái chào bốn phía, mở miệng nói: “Các vị võ lâm tiền bối, bằng hữu, tiểu tử bất tài, vì ngăn cản hai nhà võ lâm báo thù lẫn nhau, cả gan ở đây điều tra cái chết bí ẩn của hai vị tiền bối Vân, Vương vào ngày 2 tháng 2 năm ngoái, hiện đã tra ra chút kết quả, mời chư vị yên lặng nghe.”

Y nhấp một miếng nước, nói ra: “Vụ án này kỳ thật vốn dĩ không khó, chỉ là qua nhiều năm tháng rồi, chân tướng đã từ từ ẩn giấu. Bởi vậy tại hạ cũng chỉ có thể dựa vào khẩu cung của mấy vị người trong cuộc mà suy đoán, thậm chí có đôi khi phải dùng một chút thủ đoạn đặc biệt như là lừa gạt. Bất quá công sức không phụ lòng người, rốt cục để tại hạ biết được một chút nội tình. Bất quá chút nội tình này cũng làm tại hạ kinh hãi, thật có thể nói là, từng người mang ý xấu riêng!”

Tô Chuyết hướng Hoa Bình ra hiệu, Hoa Bình đem mấy tấm giấy lớn ghi chép lời khai của mấy người, phân phát cho mấy vị tiền bối lớn tuổi. Hoài Thiện nhìn một chút, nói ra: “Hiền chất, cậu mau nói cho chúng ta biết ai mới là hung thủ đi!”

Tô Chuyết cười nói: “Đại sư đừng vội, đợi vãn bối nói tỉ mỉ. Vãn bối muốn hỏi đại sư một vấn đề trước, người trong giang hồ ở tình huống nào, mới có thể tìm một chỗ không người, lặng lẽ luận võ?”

Hoài Thiện sửng sốt, nhất thời không cách nào trả lời. Tô Chuyết vỗ đầu một cái, nói ra: “Vãn bối thật là đần, đại sư là phương ngoại cao nhân, vạn vật không vướng bận trong lòng, đương nhiên không biết nguyên do trong đó.”

Lúc này trong quần hùng đột nhiên có người nói: “Khẳng định là bọn họ không muốn kết quả thắng bại bị người khác biết được, lúc đó mới trốn đi so tài!”

Tô Chuyết lớn tiếng nói: “Không sai! Chúng ta đi hỏi mấy người, cũng không ngoại lệ đều nói hai vị tiền bối Vương Bách Sơn, Vân Thâm mỗi ngày đều tìm kiếm địa phương luận võ, không cho người khác thấy, nói rõ lần này bọn họ nhất định phải phân ra thắng bại. Nhưng hai lão nhân gia dù sao cũng là bạn tốt nhiều năm, cũng đều rất sĩ diện, cho nên mới thương nghị biện pháp này, thắng bại không để người ta biết, cũng bảo toàn mặt mũi hai người.”

Đám người nghe xong liên tục gật đầu, đám người Vương Trọng Bình, Vân Tiểu Cẩm càng là bừng tỉnh đại ngộ. Tô Chuyết lại nói: “Nhưng chúng ta không nhịn được muốn hỏi, hai người bọn họ vì sao muốn định ra trận luận võ tất phân thắng bại này? Nguyên nhân gây ra chuyện này rốt cục là như thế nào? Ở chỗ này ta thấy được nghi điểm thứ nhất, đó chính là rốt cục ai nói ra trước lời hẹn luận võ?”

Có người bỗng nhiên nói ra: “Không đúng, người hai nhà bọn họ làm sao nói không giống nhau?” Người kia cầm hai tấm lời khai không hiểu hỏi. Người ngoài lập tức cũng đi nhìn, quả nhiên phát hiện chỗ quỷ dị trong đó.

Tô Chuyết gật gật đầu, nói ra: “Người của Vân gia đều nói, là Vương Bách Sơn đưa thư khiêu khích trước, mời luận võ, mà Vân Thâm là bị ép ứng chiến. Vân cô nương, tại hạ nói có đúng không?”

Vân Tiểu Cẩm gật gật đầu, Vương Bá Thành đối diện lại chửi ầm lên lên: “Nói hươu nói vượn! Rõ ràng là Vân gia hạ chiến thư trước!”

Tô Chuyết nói tiếp: “Vương công tử cũng vừa mới nói, là Vân gia trước tiên hạ chiến thư. Hơn nữa Vương nhị công tử cũng nói cho tại hạ biết, Vương Bách Sơn vốn là dự định mời Vân gia, trao đổi hôn sự của cậu ta và Vân cô nương. Kể từ đó, hai nhà bên nào cũng cho mình là đúng, đến tột cùng ai đúng ai sai? Lúc đầu chỉ cần tìm ra hai lá thư đó nhìn một chút, liền có thể biết được huyền bí trong đó. Thế nhưng trùng hợp chính là, hai lá thư vậy mà đều mất đi!”

Hoài Thiện nghi ngờ nói: “Qua lâu như vậy, mất đi cũng có khả năng. Thế nhưng cậu nói nhiều như vậy, rốt cục có quan hệ gì với vụ án này sao?”

Tô Chuyết nghiêm mặt đáp: “Đương nhiên có quan hệ! Chẳng lẽ mọi người không cảm thấy, bản thân cái chuyện hẹn nhau luận võ này thật sự kỳ quái sao? Vì sao hai vị lão hữu lại đột nhiên trở mặt, muốn phân thắng bại? Tại trong đó chẳng lẽ không có huyền cơ gì sao?”

Đám người nghe y hỏi, đều lâm vào trầm tư. Tô Chuyết nói ra: “Kỳ thật chỉ cần hơi chút suy nghĩ, liền có thể nghĩ rõ cách thức trong đó. Lúc ấy Vương Bách Sơn đưa thư trước, trong thư ước định muốn trao đổi hôn sự cùng Vân gia. Nhưng làm sao lại biến thành một lá văn thư mời tỷ võ? Đây chỉ có một lời giải thích, chính là người phụ trách đưa tin, Vương Bá Thành, động tay động chân!”

Vương Bá Thành phản bác: “Ngươi nói là ta bóp méo lá thư? Nói bậy!”

Tô Chuyết mỉm cười, nói ra: “Kỳ thật không riêng gì ngươi, đại đệ tử của Vân gia, Tiêu Bằng cũng xuyên tạc lá thư! Theo lời của Vân cô nương và phu nhân, lúc ấy các nàng khuyên qua Vân Thâm, vì vậy ở trong thư hồi âm cũng không có tận lực khiêu khích. Thế nhưng Vương gia vậy mà cũng nhận được một phong thư khiêu chiến, đây chẳng phải Tiêu Bằng sửa đổi sao?”

Hoài Thiện nghi ngờ nói: “Thế nhưng tại sao bọn hắn muốn làm như vậy?”

Tô Chuyết nói: “Đại sư có chỗ không biết, kỳ thật hai người bọn họ đều có tính toán nhỏ nhặt của riêng mình, bất quá cuối cùng đều bởi vì hôn sự của Vương Trọng Bình và Vân cô nương! Vương Bá Thành là bởi vì ghen ghét em trai, bởi vì Vân gia không con, Vương Trọng Bình cưới Vân cô nương về sau, tất nhiên sẽ kế thừa gia nghiệp Vân gia, thân kiêm làm trưởng hai nhà. Điểm này hiển nhiên là Vương Bá Thành không muốn nhìn thấy.”

“Mà Tiêu Bằng thì bởi vì một mực thương nhớ Vân cô nương, hi vọng có thể đạt được phương tâm của Vân cô nương! Thế nhưng hắn tuy là đại đệ tử Vân gia, lại chịu khó mệt nhọc, nhưng Vân Thâm lại không coi trọng hắn. Thế là hai người này liền vạch ra một âm mưu như vậy. Bọn hắn biết Vương Bách Sơn và Vân Thâm đều vô cùng thích sĩ diện lại trọng thắng bại, chỉ cần để bọn hắn so lên một trận, cãi đến tan rã trong không vui, nói không chừng liền có thể làm lỡ hai nhà thông gia!”

Hai người Vương Bá Thành và Tiêu Bằng bị y đoán đúng tâm tư, trợn mắt há mồm, nói không ra lời. Bọn hắn cũng đều cho là đối phương bán đứng mình, trừng mắt lẫn nhau. Hoa Bình cũng hiểu được, lớn tiếng nói: “Bọn hắn cũng bởi vì nguyên nhân này, cấu kết với nhau, hợp mưu hại chết hai vị tiền bối!”

Tô Chuyết lại lắc đầu, nói ra: “Bọn hắn hợp mưu, chỉ vì muốn đạt tới mục đích hai nhà bất hoà, cũng không có động cơ và thời cơ sát hại hai vị tiền bối. Huynh còn nhớ lời nói của mấy đệ tử gác đêm kia hay không? Màn đêm buông xuống, Vương Bá Thành một mực ở trong phòng mình chưa hề đi ra, Tiêu Bằng thì cố ý đi phá hư việc hẹn hò của Vương Trọng Bình và Vân cô nương. Hai người bọn họ đều không có thời cơ từ lầu một chạy đến lầu hai để giết người.”

Hoài Thiện nói ra: “Nói như vậy, hung thủ cũng không phải hai người bọn hắn. Bất quá, bọn hắn thân làm đồ đệ, nhi tử, lại lòng mang ý đồ xấu, hợp mưu tính toán lão sư và phụ thân của mình, xem như thứ đồ bất trung bất hiếu bất nghĩa!”

Quần hùng nghị luận ầm ĩ, đều chỉ trích hai người Vương Bá Thành và Tiêu Bằng. Vương Trọng Bình nhìn xem huynh trưởng, thủy chung không muốn tin tưởng, run giọng hỏi: “Đại ca, Cậu ta. . . Cậu ta nói đều là thật sao?”

Vương Bá Thành không phản bác được, lấy tay che mặt, xấu hổ vạn phần. Tiêu Bằng thì lại bị đồng môn gạt ra khỏi đoàn người, một mình đứng ở trong góc, thành chó nhà có tang.

Tô Chuyết thở dài, nói: “Sớm biết có hôm nay, sao lúc trước còn làm thế. . .”

Hoài Thiện lại hỏi: “Nếu nguyên nhân chuyện này là hai người này gây nên, như vậy Vương Bách Sơn và Vân Thâm lại là chết như thế nào đâu?”

Tô Chuyết nói: “Điều này chúng ta nên hỏi một chút một vị người có tâm khác, ta nói đúng không? Vạn bang chủ?”

Vạn Thương sững sờ, nói ra: “Có quan hệ gì với ta?”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =