Sủng Phi Của Pharaoh

Tác giả: Dụ Thế

Chương 17: Chương 17

Giza là thành thị biên giới giao giữa Li-bi cùng Ai Cập, bên trong có thôn Tây Tháp Đặc, thôn Mạc Lại cùng hơn mười thôn nhỏ khác hợp thành khu tự trị. Những người trong thôn trấn năm đó đều đã tự hào xưng khối lĩnh vực Giza là khu tự trị. Đương nhiên cái loại xưng hô chính là lén, Pharaong tuyệt đối có quyền lợi, cho nên không dễ dàng tha thứ cho cái gọi là “Tự trị”.

Lĩnh chủ Giza, là người mấy tháng trước được tiền Pharaong Tắc Đề đệ nhất sai khiến đến đây. Đó là người con thứ hai – Hi Vương tử đảm nhiệm. Bởi vì Tắc Đề đệ Nhất có Hi vương tử chính là đứa con lớn tuổi nhất, cũng theo lý là người kế vị nhưng mà ông lại đem Vương tử thứ bảy-Ramsses làm con lớn tuổi nhất của quốc vương, truyền lại ngai vàng. Lấy tên tổ phụ mệnh danh cho Vương tử trẻ tuổi, đem việc quốc gia xử lí gọn gàng ngăn nắp. Nhiếp chính vương tử lúc này trong các lĩnh vực đều biểu hiện hơn người như chiến tranh, ngoại giao, nội chính, tất cả đều là phương diện thiên phú.

Vì vậy, Pharaong hiện tại chính là Vương tử thứ bảy-Ramsses.

“Pharaong có Vương phi tên Mã nặc hạo nghê Khiết Như phải không?”

“Ôi, ngươi là thổ dân nhưng còn biết được chút ít. Đúng vậy, Pharaong chỉ có hai phi tử danh chính ngôn thuận, một người là Mã đạc hạo nghê Khiết Như, còn một người là Công chúa Iamanekel, bất quá mọi người đều đồn đãi rằng hắn lập hai cái phi tử này chính là vì lo lắng cho Chính trị. Là phi tử của Pharaong nhưng chỉ là hoa danh bên ngoài, cũng không phong phi…”

“Có ý tứ gì?”

“Nghe đồn rằng Pharaong có rất nhiều tình nhân, nhưng hắn cũng không lập phi, hơn nữa cũng chưa bao giờ sủng hạnh hai phi tử kia….Nha, đương nhiên, ta nghĩ Nefertari là ngoại lệ đi, nhưng mà nàng còn rất sớm đã chết”

“Nefertari sớm….đã chết? Đã bao nhiêu lâu?”

Bubka cùng Ngải Vi một trước một sau đi trên sa mạc hoang vắng, nhìn không biết mệt mỏi. Hai người một người hỏi một người trả lời, Ngải Vi phát hiện, kỳ thật Bubka là một người rất nhiệt tình hơn nữa lại là người rất dễ tán gẫu. Tuy trong lời nói luôn “Thổ dân, hương ba lão” rất châm chọc nhưng những vấn đề của Ngải Vi hắn đều rất kiên nhẫn nhất nhất trả lời.

“Nha….Có bao nhiêu lâu đâu? Quên, ít nhất cũng khoảng 4 hay 5 năm đi” Bubka nhìn lên bần trời thổi một tiếng bén ngọt, Lộ xoay quanh rồi bay xuống dưới, vững vàng đứng trên cánh tay trái Bubka, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Lộ, cho ngươi thịt ăn” Lộ tập mãi cũng thành thói quen, dùng miệng tiếp nhận thịt trong tay Bubka, bay xuống phía dưới, chậm rãi ăn. Bubka nhìn về hướng Ngải Vi kêu một tiếng “Hương ba lão, chúng ta cũng nên ăn cơm, đừng nói với ta là ngươi không chuẩn bị lương thực a”

Ngải Vi trắng mắt liếc Bubka một cái, ngồi xuống rồi mở túi xách của mình ra, may mắn là cô có chuẩn bị hai bao tự thục Fastfood, không thì hôm nay thật đúng là xấu hổ. Bubka lấy trong túi ra các loại bánh lương thực, đi tới ngồi xuống bên cạnh Ngải Vi, nhìn hộp tự thục Fastfood trong tay Ngải Vi “Đây là cái gì vậy? Có thể ăn sao?”

Ngải Vi không trả lời, đem mở cơm hộp ra. Sau 3 phút, một cỗ hương mê người bay lên. Bubka đang cắn bao bột mì dẻo thì không khỏi kinh ngạc nhìn chiếc hộp nho nhỏ trong tay Ngải Vi “Cái gì mà thơm như vậy?” Hắn đưa tay chạm vào cái hộp “Nha? Vẫn còn nóng a!”

Ngải Vi nhìn bộ dáng tò mò của Bubka thì không khỏi buồn cười “Còn bao lâu nữa thì mới đến Giza?” Đến Giza cô mới có cơ hội mua một con ngựa cùng đồ ăn, lưu trữ để đi đến Menphis.

Bubka hai mắt vẫn không rời cái hộp của cô “Nha, khả năng cũng còn có hai ba ngày nữa là đến.”

Cũng cần ăn 6 đến 8 bữa nữa. Ngải Vi chỉ mang theo hai bao Fastfood còn những đồ ăn thức uống khác thì hoàn toàn không có. Làm sao bây giờ?

“Này…..ăn ngon sao?” Bubka nhịn không được đành đặt câu hỏi, nghe hắn nói như vậy, Ngải Vi âm thầm nở nụ cười, xem ra, ba ngày kế tiếp vấn đề đồ ăn cuối cùng cũng được gải quyết.

“Ngươi muốn ăn sao?” Ngải Vi cố nén ý cười trong lòng, thật sự nhìn Bubka.

Bubka quay đầu đi, tiếp tục cắn cái bánh của mình.

“Thật sự, ngươi muốn ăn sao? Ta có thể cho ngươi ăn”

Bubka động tâm, chậm rãi quay lại, nhìn Ngải Vi chân thành mang đồ ăn đến đến trước mặt mình

“Ăn ngon lắm” Ngải Vi tiếp tục cổ động. Bubka bán tín bán nghi nhận lấy, cẩn thận ăn từng ngụm.

Ăn rất ngon!

Tuy rằng hương vị rất kỳ quái nhưng ăn lại rất ngon! Bubka không để ý mặt mũi của mình, ăn như hổ vồ. Ngải Vi cười vui vẻ, nhìn Bubka ăn không thừa một hạt.

“Không sai!” Bubka lau miệng, đem hộp cơm trả cho Ngải Vi “Đồ ăn ngươi mang thật đúng là không sai”

“Ngươi thích là tốt rồi” Ngải Vi cười hì hì nhận cái hộp “Ở quốc gia của chúng ta, cặp lồng đựng cơm này tương đương với giá trị 50 con trâu cùng 100 con ngựa a, tuyệt đối là báu vật vô giá”

“Cái gì, cái gì!?” Bubka cơ hồ té lăn trên đất “Ngươi gạt người!”

“Ta đương nhiên là không có gạt người, toàn bộ Ai Cập, bao gồm cả Pharaong Ramsses đệ Nhị vĩ đại ta đều khẳng định là chưa thấy qua đồ ăn này- không có lửa mà đồ ăn vẫn chín, kia hiển nhiên là Thánh thực! Vốn muốn lần này mang đến dâng cho Pharaong…” Ngải Vi cố ý để lộ vài thần sắc khó xử trên khuôn mặt “Hao tổn tâm trí a, làm sao có thể bị con của thôn trưởng thôn Tây Tháp Đặc ăn a?”

“Ngươi…ngươi…rõ ràng là ngươi cho ta…”

“Bất quá, Bubka là người lương thiện như vậy” Không đợi Bubka nói hết, Ngải Vi đã tiếp tục nói “Lại nguyện í giúp ta đến Memphis, ta đối với hắn thật khó xử a….”

Bubka gật đầu như giã tỏi.

Ngải Vi càng cười càng vui vẻ: “Hảo ~ Ha ha , xem như là thù lao ngươi dẫn ta đi Memphis đi, chỉ cần trên đường đi ngươi cấp đủ nước uống cùng lương thực cho ta, đến Giza lại cho ta một con ngựa, chuyện này coi như chấm hết. Thật sự là chuyện lớn a……Aiz, lần này vốn là muốn lấy lòng Pharaong một chút a….”

Bubka không ngừng nói “Cứ như vậy đi, ta sẽ mau chóng đem ngươi đến Memphis, chuyện này, nếu ngươi có thể nhìn thấy Pharaong thì ngươi trăm ngàn lần đừng có nhắc đến nữa”

“Ân ~ Ha ha, nếu Bubka đã nói vậy, ta đành cố đáp ứng vậy a~” Trong lòng Ngải Vi giờ đang mở nhạc khai hoa, xem tên tiểu ngốc tử này về sau còn dám đứng trước mặt cô hô to gọi nhỏ không!

Nhìn Ngải Vi cười giảo hoạt, đột nhiên Bubka cảm giác được như chính mình bị lừa. Nhưng mà hắn còn không kịp nói ra nghi vấn này thì Lộ chợt phát ra một tiếng thét chói ta, cảnh giác bay lên.

“Xảy ra chuyện gì?” Bubka cùng đứng dậy, nhìn về hướng Lộ, nhưng mà cũng không nhìn thấy cái gì.

“Xem ra đại thúc Harrison vẫn có chút dự kiến trước…” Nghĩ như vậy, Ngải Vi lấy kính viễn vọng hồng ngoại trong túi ra.

“Đây là cái cổ quái gì?” Bubka thấu qua, tò mò nhìn Ngải Vi đang cầm cái kính viễn vọng hình dạng cổ quái.

“A!” Lần này Ngải Vi không trả lời vấn đề của hắn nhưng lại kinh ngạc đứng lên “Mau, Bubka, chúng ta mau qua, là một người! Cả người đều đầy máu!”

Không đợi Bubka phản ứng, Ngải Vi liền bỏ lại hắn chạy lên phía trước. Bubka nhìn phương hướng cô chạy, kỳ quái, rõ ràng hai mắt của mình rất tốt nhưng sao lại không thấy người nào đầy máu đâu?

*-*-*

Ngải Vi cảm giác được cổ họng mình như đang muốn nhảy ra ngoài.

Chưa bao giờ cô gần gũi với một người bị thương, huống hồ giờ là cả người toàn máu. Cô không khỏi sợ, ngồi chổm hổm quỳ rạp trên mặt đất bên cạnh người bị thương không nhúc nhích, thật lâu không nói nên lời.

“Ngươi phát ngốc cái gì!” Bubka từ phía sau chạy tới lớn tiếng nói “Mau nhìn xem hắn còn thở không! Cho hắn uống chút nước!”

“Nha, đúng đúng” Ngải Vi bối rối đem bàn tay run rẩy trước cái mũi của người kia “Còn có, tuy rất mỏng manh nhưng là còn có”

“Vậy ngươi còn thất thần làm cái gì!” Bubka chạy lại, nâng người kia dậy,đem cái bình nước đổ vào trong miệng người kia “Trên người đều là vết đao, chẳng lẽ bị cường bạo cướp bóc?”

“Khụ khụ…nhanh chút…báo cho Pharaong….”Người đầy huyết có chút thanh tỉnh, lập tức gắt gao túm lấy Bubka, nói đứt quãng “….Li-bi, người Li-bi….ba ngày sau…”

“Ngươi đừng nói chuyện, nếu không ngươi sẽ chết” Bubka muốn ngăn hắn nói tiếp.

“Mạc Lai…thôn Mạc Lai…Van cầu các ngươi cứu thôn Mạc Lai…”

Hắn đã….muốn chết….Ngải Vi nhìn người này rất đáng thương

Bubka vẻ mạt phi thường nghiêm túc đứng lên “Thôn Mạc Lai? Ngươi nói thôn Mạc Lai làm sao???”

“Mạc Lai….Li-bi….cứu cứu….”

Người bị thương ở trong lòng Bubka hô hấp gián đoạn.

“Người Li-bi ba ngày nữa sẽ tấn công thôn Mạc Lai? Ý tứ của hắn có lẽ là vậy…” Ngải Vi nhẹ nhàng nói.

Bubka chậm rãi buông người đã chết ra “Người Li-bi chết tiệt, cư nhiên tự tiện xé bỏ hòa ước! Quên công chúa bọn họ giờ đang là phi tử của Hi điện hạ- Lĩnh chủ Giza sao! Đáng chết! Chúng ta nhanh đến Giza đi! Nhất định phải làm cho Lĩnh chủ xuất binh, thôn Mạc Lại là địa thôn thứ hai của Lãnh địa Giza, Hi điện hạ nhất định sẽ không bỏ mặc! Lộ! Lộ!” Bubka lớn tiếng kêu bằng hữu của mình, nhanh chóng tăng tốc độ về phía trước.

Ngải Vi kinh ngạc nhìn người chết…Nguyên lai, tử vong đúng là chuyện rung động như vậy, chính mắt thấy sinh mệnh của một người mất đi, làm cho cô cảm thấy có vài phần đáng sợ “Nhưng mà…cảm thấy sự tình có điểm….không thích hợp”

“Thổ dân!! Ngươi đang làm cái gì!! Chúng ta mau đi xin Giza giúp đỡ a!!”

“Không đúng…không thể đi….không thể đi Giza!!” Ngải Vi hét lớn bảo Bubka dừng lại.

“Cái gì? Ngươi nói cái gì? Ngươi điên rồi? Chẳng lẽ ngươi đối với thôn Mạc Lai thấy chết mà không cứu sao??” Bubka không thể lý giải hét to.

“Bubka! Ngẫm lại! Cẩn thận suy nghĩ! Thôn Mạc Lại cách đây rất xa sao?”

“Với tốc độ này, thì phải đi nửa ngày….”

“Thế còn cách Giza?”

“Một ngày a!! Rất gần, cho nên chúng ta nhanh đi Giza cầu cứu đi!”

“Bubka! Động động não!” Ngải Vi rất nhanh nói “Vừa rồi người kia nói chiến tranh 3 ngày sau bắt đầu, Giza đến thôn Mạc Lai cũng chỉ 1 ngày đường, kỳ thật là rất gần! Cho nên không có khả năng đến bây giờ còn không biết tin tức này, nhưng mà ba ngày rồi còn không có xuất binh, chỉ có hai khả năng! Một là Giza đã bị chiễm lĩnh, hai là….”

“Giza cùng người Li-bi là một người….?!” Theo ý nghĩ của Ngải Vi, Bubka nữa tin nửa ngờ đem đáp án nói ra.

“Đúng vậy!” Ngải Vi thở dài “Vô luận là khả năng nào, chúng ta đều làm chuyện vô bổ”

Bubka cơ hồ ngồi xuống than, chán nản ôm cái đầu có bộ tóc màu đỏ như lửa của mình “Vậy là sao bây giờ….thôn Mạc Lai là đồng bạn với thôn Tây Tháp Đặc a…..Thân là con của thôn trưởng thôn Tây Tháp Đặc, ta phải làm thế nào….ta phải làm thế nào…” Trên khuôn mặt tuổi trẻ xuất hiện lo lắng, thậm chí có vài phần thần sắc bất lực.

“Không cần hoảng”

Thanh âm bình tình mà kiên định làm cho Bubka ngẩng đầu lên, nhìn Ngải Vi biểu tình trấn định thần kỳ.

“Ngươi không phải có Lộ sao? Để cho nó bay đến Memphis tìm Ca ca ngươi, nó so với chúng ta nhanh hơn. Rồi cho Ca ca ngươi nói tình huống cho Pharaong biết, cũng thỉnh cầu phái binh trợ giúp, nhớ kỹ, muốn phái binh, Pharaong trăm ngàn lần không được tham công mà rời khỏi Memphis….Ta lo lắng người Li-bi lần này không đơn thuần là nhiễu cảnh”

Bubka ngây ngốc nhìn Ngải Vi.

“Ngươi nhìn ta làm cái gì, nhanh viết đi a!”

Bubka lắc đầu “Ta không có…Ta không có giấy bút….”

Ngải Vi lấy giấy bút từ trong túi ra “Đây, cho ngươi, hiện tại viết, nghe ta nói rồi viết.

Bubka tiếp nhận giấy bút, tò mò nhìn lại xem.

“Không còn thời gian nhìn, mau viết!”

“Nha nha!” Bubka vội vàng cúi đầu viết “Này….thổ đân…không, ta nói là Ngải Vi, chúng ta làm sao bây giờ?” Bubka bắt đầu xưng hô tên Ngải Vi, vừa rồi nói một phen, làm cho hình tượng nam hài nhỏ bé này ở trong đầu hắn giường như lớn lên.

“Chúng ta?” Ngải Vi cau mày, cho dù là giúp Bỉ Phi Đồ đi, thì lần này Hồn thủy xem ra thật sự là phi tháng không thể. Không thể xem gì một hồi sẽ nguy hiểm cho chiến sự của Pharaong….

“Chúng ta đi Thôn Mặc Lai”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Pao - 12:06 22/06/2016

    đọc chuyện hack não quá ~

  • avatar Van Quynh Luu - 06:06 17/06/2016

    Tác giả quá mẹ kế rồi! Dằn vătu nhau đến mệt!

  • avatar Minh Minh - 01:06 17/06/2016

    Dịch bằng google à ?

  • avatar Rei - 19:06 14/06/2016

    Cho mình xin link tiếng trung đc ko.nếu bạn ko ngại mình beta lại một bản sẽ share cho web một bản

  • avatar BFlowers - 21:05 21/05/2016

    Ai tóm tắt cái kết của bộ truyện này dùm em đc không ạ . Đọc rối qá, não em vẫn chưa thông .Tóm tắt dùm em .Cảm ơn nhìu ạ ^^