dich truyen
   

Sủng Phi Của Pharaoh

Tác giả: Dụ Thế

Chương 24: Chương 24

 

Ngải Vi xác nhập hai tay, làm thành hình dạng một cái bát, nhẹ nhàng múc nước lên. Nước nóng thật giống như có mùi đặc thù, cô vừa lòng vừa nghe vừa thấy, sau đó đem nước rơi trên người mình. Giọt nước lướt qua da thịt non mịn của cô, giọt vào bể phát ra âm thanh tích táp, ở bên trong trống trải, không khỏi có vẻ vài phần lạnh lùng.

Đây là bể tắm chuyên dụng cực lớn ở biệt thự trung cấp mà Ngải Vi ở, được trang trí bằng các cực cụ Ai Cập thực phong cách, tuy rằng trình độ hoa lệ không bằng bể tắm mà cô từng dùng qua ở cung điện Thebes mấy tháng trước, nhưng cô vẫn như cũ thập phần thỏa mãn. Đến đây cũng đã được hai tháng, mà cô tắm nhiều lắm cũng không được thoải mái như bây giờ.

Vừa rồi thời điểm muốn vào, cung nữ ở đây nhất định đòi hầu hạ cô tắm, khiến cô thập phần xấu hổ, liên tục cự tuyệt. Vốn không có thói quen bị người khác nhìn khi trần truồng, huống chi cô không thể để cho người khác phát hiện mình là nữ nhân.

Nói đi cũng phải nói lại, cô không muốn cho người khác nghĩ lầm mình là nam nhân. Cô chính là muốn phẫn thành một tiểu cô nương Bắc Phi bình thường, kết quả không nghĩ tới Bubka thực sự ngu ngốc, vừa thấy cô liền giường như hét lên là nam nhân. Thời điểm kia, cô mới bất đắc dĩ lựa chọn thân phận nam nhân. Dù sao bây giờ nói cho người khác mình là nữ nhân thì thực sự rất là kỳ quái, hơn nữa cẩn thận ngẫm lại, phẫn thành nam nhân thì vẫn có nhiều ưu việt hơn, ít nhất có thể thuận hợi ở lại bên cạnh Ramsses mà không chịu đàm luận nhờ cái chức tiểu quan.

Hắc! Ngải Vi, một cô gái hiện đại 17 tuổi, chạy đến Ai Cập 3000 năm trước để du ngoạn! Trở về nhất định phải nói cho anh Ngải Huyền một chút, hắn khẳng định sẽ kinh ngạc không ngậm được miệng, hoặc là mắng cô không sợ nguy hiểm a! Cô ngây ngốc cười, nhẹ nhàng xoa nắn thân thể mình.

Hiệu quả ánh nắng cơ bản đã sớm tiêu thất, mà máy phun sương ngăm đen cũng gần dùng hết rồi, cơ thể Ngải Vi huyết thống là da trắng, khiến cho làn da của cô khó có thể ức chế dần dần biến thiển. Cho nên, vô luận thời tiết có nắng như thế nào, cô cũng kiên trì mặc y phục dài để vây chặt mình như cối nêm, để đem phun sương lên các chỗ bị lộ ra như mặt, cổ, cánh tay…. Nhưng mà cô biết, cho dù kiên trì cũng chỉ sợ được hơn 10 ngày, cô muốn thân phận mình không bị bại lộ thì phải tận dụng khả năng làm một số chuyện.

Cô nâng người lên hứng nước, nhìn chất lỏng tinh thuần theo khe hở chậm rãi chảy đi.

Thật không ngờ, lần này hùng tâm tráng chí trở về, cũng là nguy cơ thật mạnh, nhất khấu nhất hoàn khiến cô cơ hồ không thở nổi. Vốn tưởng đem một lọ phun sương ngăm đen là có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng mà vạn vạn thật không ngờ, ở vương thất lại gặp phải nguy hiểm, xa xa so với một cuộc đấu tranh gia tộc càng thêm kinh tâm động phách mấy lần. Cô là quá mức đánh giá cao bản thân mình. Nhớ tới trận chiến giữa thôn Mục Lai với người Li-bi, bây giờ lòng còn sợ hãi, nếu không phải Bỉ Phi Đồ đến đúng lúc thì sợ rằng chính mạng nhỏ của mình sẽ ở lại 3000 năm trước…

Theo như ý nghĩa bây giờ, Bỉ Phi Đồ chính là cứu mình một mạng. Cô càng không thể lấy oán báo ân, dù sao cô cũng là người đem lịch sử thay đổi, làm cho hắn sống ngắn lại hơn bảy mươi năm, hơn nữa hắn cũng cứu cô một lần, cô càng thiếu hắn nhiều hơn… Nhưng mà, vẫn là không rõ, đến tột cùng là cái gì cướp đi sinh mạng trẻ tuổi của hắn, cùng mình lại có quan hệ.

Cô hít thật sâu một cái, đưa mặt xuống dưới đáy nước. Trong đầu lại hiện ra khuôn mặt hoàn mĩ lại lạnh như băng khiến người ta phát run. Một tia bi sầu từ đáy lòng dâng lên.

Cô chậm rãi hô khí, xem bọt khí từ miệng mình phiêu đi, bay tới trên mặt nước, sau đó như mộng như ảo giống nhau mà vỡ vụn.

“Ngải Vi! Ngươi muốn tắm đến khi nào! Yến hội Pharaong sắp bắt đầu!”

Đột nhiên, tiếng la của Bubka xuyên qua gợn nước trực tiếp vang lên ở bên tai. Ngải Vi một hơi không phun quân, bị nước hung hăng nồng đến. Cô cuống quít trồi lên mặt nước, kịch liệt ho khan.

Ước chừng qua mười giây như vậy, cô khó khăn điều chỉnh hô hấp trở về, mới chợt phát hiện Bubka đang đứng bên cạnh bể, kinh ngạc nhìn cô.

Tầm mắt hai người lần lượt thay đổi ước chừng ba giây, Ngải Vi mới phát ra tiếng kêu tâm tê phế liệt, sau đó một đầu chui vào trong nước. Bubka bối rối kêu lên “Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! Ta không phải cố ý! Ta không biết!! Ta, ta liền đi ra ngoài!!!”

Bubka vừa nói vừa lấy tay che mắt đi về phía cửa, không cẩn thận đụng phải đồ đặc bài trí gần đó, trực tiếp té lăn trên đất. Hắn kêu rên một tiếng, tay chân luống cuống đứng lên rồi lập tức vội vàng chạy ra ngoài.

Nguyên lai, nguyện lai tiểu nam hài yếu ớt lại là một nữ nhân!

Bubka ra phòng tắm, một hơi chạy xa vài trăm thước. Trái tim kinh hoàng không thôi, lại không biết kịch liệt bởi vì vận động hay là chứng kiến một màn vừa rồi…. Nguyên lai Ngải vi là nữ nhân. Khó trách lại nhỏ gầy như vậy, khó trách thanh tú như vậy, khó trách thân thể gầy yếu như vậy!!!

Đợi chút, sao màu da trên mặt cùng trên người nàng lại không giống nhau? Hơn nữa, vì sao tóc lại biến dài như vậy, hơn nữa… Giống như không phải màu đen nha?

Nhưng những hoài nghi đó trong giây lát đều tiêu thất, bắt đầu hồi tưởng hình ảnh đánh sâu vừa rồi, Bubka mặt đều nhanh bốc cháy lên, chợt trong đầu mặt thật giống như đáy nồi, không thể đứng lên tự hỏi. Này này này, đây chính là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, nhìn thấy…. a a, một hồi làm sao đối mặt với Ngải Vi đây?

“Bubka chết tiệt!” Đợi trong chốc lát, xác nhận Bubka đã đi xa, Ngải Vi mới từ trong bồn tắm chậm rãi đi ra, tức giận nguyền rủa một phen. Hắn khẳng định biết mình là nữ nhân, khuôn mặt cùng làn da đều màu trắng, tóc màu vàng cũng bị phát hiện…. Không, sẽ không, Bubka có vẻ sơ ý. Nhưng mà…. “Bubka chết tiệt!”

Cô một bên mặc quần áo, mang tóc giả, một bên hung hăng mắng.

**

“Ngải Vi, ta muốn đối với ngươi phụ trách!”

“Gì?” Hai người ngồi trong xe đi đến hoàng cung, dát du dát du đi trên đường. Từ một màn xấu hổ vừa rồi, hai người vẫn không có nói chuyện, không khí trong xe cơ hồ muốn ngưng kết. Lúc này, Bubka bên cạnh mới tình lình nói một câu như vậy, đánh vỡ bầu không khí áp lực trầm mặc, cũng dọa Ngải Vi nhảy dựng “Ngươi nói cái gì?”

“Ta nhìn thấy thân thể của ngươi, mặc dù ở Ai Cập nữ tử lõa lồ không tính cái gì, nhưng ta không biết quốc gia của ngươi có phải hay không…”

“Đủ đủ đủ, câm miệng!” Ngải Vi tiến lên ngăn chặn cái miệng của hắn “Không được cho người khác biết ta là nữ, có nghe thấy không! Hơn nữa ta không cần ngươi phụ trách cái gì! Ngươi coi như cái gì cũng chưa thấy! Cái gì cũng chưa nhìn đến!”

Đáng chết, đáng chết! Làm sao có thể để một tiểu hài tử như vậy nhìn thấy thân thể của mình… Đáng chết, đáng chết!! Ngải Vi buồn bực nghĩ, hốc mắt không khỏi phiến đỏ lên. Anh Ngải Huyền, Ngải Vi thật sự là không hay ho a! Vốn thân thể này, thầm nghĩ cho một người xem. Kết quả….

Nhìn thấy biểu tình khó chịu của Ngải Vi, Bubka có chút muốn nói nhưng lại thôi, đành phải bả thấp đầu gắt gao nhìn chằm chằm sàn xe. Còn Ngải Vi thì nhìn dân chúng hai bên, vẫn không nhúc nhích. Xe ngựa nhất điên nhất đảo đi tới, trong xe im lặng giống như muốn đem tư thế của hai người cố định vĩnh viễn. Đây có lẽ là thời điểm bọn họ cùng ở một chỗ nói chuyện ít nhất trong một thời gian dài như vậy….Hoàng cung, quá xa.

Lại không biết bao lâu, xa xa, thấy được đại môn hoàng cung. Ngải Vi nhẹ nhàng thở một hơi dài, nhìn về phía cung điện huy hoàng. Đột nhiên lúc này, thiếu niên tóc đỏ giống như hạ quyết tâm rất lớn, ngẩng đầu, kiên định nhìn Ngải Vi, gằn từng tiếng nói “Ngải Vi, Bubka sẽ bảo vệ ngươi… Mặc kệ phát sinh cái gì”

Cái gì? Ngải Vi ngẩng đầu, đôi mắt xanh biếc nhìn thiếu niên, đây là lần đầu tiên cô thật sự xem mặt Bubka, con ngươi kia như thạch lục bảo bình thường, nguyên lai là trong suốt như thế, giống như là nước suối nhìn thấy đáy, thế nhưng không mang theo một tia tạp chất. Kia một sát, cô đột nhiên bị loại chân thành này đả động, suy nghĩ lập tức nghẹn ngào ở cổ, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì mới tốt.

Xe ngựa, chở tâm tư hai người tiến nhập vào cung.

Hoàng cung Thebes vào ban đêm, đèn đuốc sáng trưng trước sau như một, sáng lấp lánh giống như hoàng cung được xây bằng hoàng cung vậy, càng thêm huy hoàng chói mắt. Hôm nay là Pharaong đăng cơ ngày thứ 17, Ramsses mời trọng thần Thebes, ti tế cùng hoàng thân tụ tập lại, chúc mừng ngày này. Đại sảnh ngày thường xa hoa, trống trải lại có chút lạnh lùng, bây giờ toàn bộ đều tràn ngập người quyền cao chức trọng ở Thebes, các quan to quý nhân đều mang theo biểu tình vui sướng, không chậm rãi đàm luận Pharaong mới đăng cơ mười ngày đã gặp chiến sự ở Mạc Lai thôn. Mọi người đều có cái nhìn của chính mình, nhưng mà ở chiến sự này Ramsses đã bày ra chiến thuật cùng với tư tưởng chính trị, làm cho mọi người không khỏi nói chuyện say sưa, đề tài liên tục mấy ngày không dứt. Thậm chí một ít tướng lãnh trong quân đội, lấy đó mà giáo dục đứa nhỏ mình, đều nói “Chiến sự ở Mạc Lai thôn là một ví dụ, ngươi phải nhớ kĩ a! Ngươi về sau lãnh binh đánh giặc thì có thể lấy lần này làm gương”

Ramsses đối với đại cục nắm giữ, an bài đường lui, lấy ít thắng nhiều chỉ huy chiến trường cùng với xử lý sau chiến tranh, hiến cho danh vọng của hắn trong chúng thần càng thêm được củng cố. Chúng thần sung sướng tán thưởng cũng cùng đợi vị Pharaong trẻ tuổi đến, trong đại sảnh tràn ngập không khí khoái hoạt cùng hài hòa.

Lúc Ngải Vi bước vào đại sảnh, trong nháy mắt cảm thấy một tầm mắt lạnh như băng phi thường muốn đông cứng cô. Kia một khắc, thật giống như một con rắn hổ mang chứa kịch độc trí mạng quấn quanh người mình, máu lập tức bắn lên. Cô cảm thấy một tia sợ hãi đến mình cũng không hiểu, thân thể mạnh giật mình một chút. Cô ngẩng đầu lên, nhìn quanh bốn phía, nhưng mà không bắt giữ hay nhận thức được tin tức kì quái nào. Tất cả mọi người đều mang theo vui sướng, nói chuyện với nhau. Bubka bên cạnh phát giác Ngải Vi hơi hoảng sợ cùng bất an, liền tiến lại nhẹ nhàng hỏi “Làm sao vậy?”

Ngải Vi lại nhìn người xung quanh, quả thật cái gì cũng không có, có lẽ cô rất tố chất thần kinh đi. Cô chậm rãi lắc đầu, vừa định mở miệng trả lời Bubka thì cách đó không xa liền vang đến thanh âm vệ binh “Hoàng phi, Mã nặc hạo nghê Khiết Như đến ….”

Kia một sát, giống như một loại tia chớp gì đó lợi hại xuyên qua thân thể Ngải Vi, làm cho cô cơ hồ không thể động đậy.

Cái tên rất quen thuộc, cái tên khó quên.

Cho dù gương mặt kia thay đổi, đã muốn dần dần phai màu theo năm tháng, tên vị công chúa thứ mười bảy của nước Hittite, lại giống như một đạo khắc ngân ở trong lòng Ngải Vi, vô luận trải qua thời gian bao lâu, cũng không thể đem xóa đi.

Nhắm mắt lại, giống như có thể nghe thấy được mấy tháng trước, Bỉ Phi Đồ nói câu kia “Mã đặc hạo nghê Khiết Như, công chúa thứ 17 nước Hittite, từ nay về sau ngươi là thiên phi của ta, nếu ngươi làm chuyện tình bất kính với Ai Cập ta, ta nhất định cho ngươi vạn kiếp bất phục” Những lời này…. Vì sao không thể quên…. Ngải Vi dùng sức phe phẩy đầu. Không cần, cô không cần nhớ tới, không cần nghĩ đến!

Nhưng mà trong lòng uể oải lại thuyết mình như thế nào đây…

Ngải Vi chậm rãi quay đầu, cùng các đại thần trong sảnh nhìn về phía cửa, kiểng chân chờ đợia thiên phi thứ nhất của Ramsses.

Mã đặc hạo nghê Khiết Như đi vào đại sảnh. Mọi người phát ra một trận cảm thán nho nhỏ, cỡ nào…. Nữ tử xinh đẹp. Tóc dài đen thùi được bối tinh xảo trên đầu, cùng tranh sức hoàng kim tinh xảo kết hợp. Kia làn da trắng nõn mịn màng, thật giống như từ gốm chế thành, không mang theo một tia dấu vết nào. Kia hai mắt trầm tĩnh, thật giống như hắc diệu thạch đẹp nhất, ẩn dưới lớp lông mi dài, hơi ẩn sáng lên. Nàng tựa như một oa nhi tuân lệnh người ta hoàn toàn, không có tức giận, máy móc đi đến vị trí trước đại sảnh, chậm rãi ngồi xuống.

Rất nhanh, mọi người sợ hãi than liền chuyển thành nghị luận nhè nhẹ, nhưng mà nghị luận cũng xoay xung quanh vị Mã đặc hạo nghê Khiết Như ở trên.

“Đá nhiều năm không nhìn thấy Hoàng Phi Mã đặc hậ nghê Khiết Như đi?”

“Luôn luôn ở trong Lãnh cung không phải sao? Vốn chính là chính trị hôn nhân”

“Giống như Pharong quả thật không thích nàng”

“Còn nhớ rõ năm năm trước, nàng một bộ dáng hiên ngang, hiện tại thật đúng là trầm tĩnh rất nhiều….”

“Aiz, cho dù đẹp đến mấy cũng không chịu nổi thất sủng… Kỳ thật nàng cũng quá đáng thương”

Ngải Vi nhìn khuôn mặt chân thật tinh xảo của nàng. Trong lòng lại dâng lên một tia thương hại. Cô còn nhớ rất rõ Mã đặc hạo nghê Khiết Như, cái kia rõ ràng, công chúa địch quốc phản bác Tắc đề đệ Nhất. Mà nay, sức sồng kia làm người ta kinh ngạc, thật giống như gian khe hở trôi đi rồi, trên khuôn mặt tái nhợt kia, có chứa loại vẻ đẹp trống rỗng. Nếu dùng lý luận của Lễ Tháp Hách, hẳn nói là “Nhìn trong ánh mắt của nàng, không thấy linh hồn” đi….

Suy nghĩ của cô lại hơi hỗn loạn lên. Nàng vì sao lại biến thành như vậy…

Lính liên lạc lại tiếp tục la lên “Hoàng phi, công chúa Iamanekel, đến…”

Cái tên chưa từng nghe qua. Ngải Vi nghiêng người, lôi kéo góc áo Bubka “Uy, công chúa Iamanekel là ai?”

Mặt Bubka đỏ lên, nhẹ nhàng lôi kéo góc áo của mình bị Ngải Vi túm, ôn hòa, lễ phép, không mang theo châm chọc nói “Là muội muội bệ hạ, truyền thuyết là cô gái có thể cùng thần đối thoại. Tuy rằng là hoàng phi, nhưng bệ hạ cũng xem như nguyên nhân chính trị, mới làm như vậy…. Huống hồ, chúng thần cùng chư vị ti tê cũng lực gián cưới nàng”

Ngải Vi áp căn sẽ nghe cho tốt, ngược lại đối với hành vi vừa rồi của Bubka thực cảm thấy bất mãn. Làm cái gì mà niến xoay nhăn nhó, cho dù biết mình là nữ nhân, cũng không đến nỗi xoay đổi 180 độ vậy chứ, rất làm người ta xấu hổ! Cô không hề để ý tới Bubka, nhìn về phía cô gái đi vào.

Ôi, thực trẻ tuổi, thoạt nhìn còn nhỏ hơn mình, mười sáu tuổi…. Có lẽ là chỉ mười lăm tuổi…?

Công chúa Iamanekel là điển hình của một cô gái Ai Cập, làn da màu đồng cổ, tóc ngăn màu nâu đậm, trẻ tuổi nhưng thân hình đầy đặn cùng trang sức Ai Cập kết hợp lại với nhau càng tăng thêm sức mạnh. Nàng mang theo mỉm cười ngọt ngào cùng bao dung, đi thong thả vào đại sảnh. Trên gương mặt kia còn có vài phần non nớt, chỉ có cặp mắt màu hổ phách kia, tản ra quang mang thần bí. Ngải Vi bị cặp ánh mắt kia hấp dẫn, cô ngơ ngác nhìn chằm chằm mặt Iamanekel.

Đột nhiên, cô gái thật giống như phát giác được tầm mắt cô, mạnh quay đầu đến, khi ánh mắt màu hổ sắc chạm vào ánh mắt Ngải Vi, Ngải Vi đột nhiên cảm thấy một tia dụ hoặc khó có thể từ chối. Mà nhìn kĩ, cô gái đó chính là cười ngọt ngào, cái loại tràn ngập sức sống cùng hào quang tươi cười, làm cho Ngải Vi muốn choáng váng, thật giống như bị hoảng đến.

Đồng dạng ánh mắt, ám chỉ đồng dạng khắc sâu liên hệ, cái loại quan hệ huyết mạch thừa tướng này. Ngải Vi hai tay chế trụ hai mắt mình, trong lòng cảm giác như một cơn sóng to, mãnh liệt đánh lại đây. Trong lòng tràn ngập hâm mộ, hâm mộ nàng có thể gả cho chính ca ca mình. Trong lòng tràn ngập ghen tị, ghen tị nàng có thể gả cho người kia…. Ghen tị, là chữ đáng sợ cỡ nào, nhưng mà trong lòng cô lại có cảm giác hơi hơi đau đớn, có lẽ chỉ có thể dùng từ ghen tị để diễn tả.

“Pharaong giá lâm…..”

Lính liên lạc lớn tiếng hô, trong điện thanh âm hỗn loạn chợt lặng im, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía cuối thảm. Cách đó không xa, hai người trẻ tuổi bất phàm chậm rãi đi tới.

Ramsses mặc một á ma áo trắng đơn giản, thắt đai lưng vàng óng, cầm trong tay một phen bảo kiếm tinh xảo, hắn là người duy nhất trong đại sảnh có thể mang vũ khí, tóc thâm màu rám nắng tùy ý đơn giản thúc ở sau đầu, tán trên lưng dày rộng của hắn. Đi phía sau hắn là Lễ Tháp Hách, tóc đen dài đến thắt lưng như trước, mặt mang mỉm cười, nhắm mắt đi theo sau Pharaong.

Chúng thần kinh kính chia làm hai bên, hướng Pharaong hành lễ. Ramsses nhẹ nhàng khoát tay “Tối nay là ngày chúc mừng, lễ tiết liền miễn đi!”. Trong đại sảnh lập tức nói lời cảm tạ, thanh âm thảo luận vui mừng lại dần dần trở lại. Ramsses ngồi trên ngai vàng ương rộng thùng thình trong đại sảnh, tùy ý dựa vào đệm đà mao mềm mại, lấy chén rượu trên tay thị nữ, hướng xuống mọi người “Tối nay các vị cũng không cần câu nệ tiểu tiết, quân thần đồng khánh!”

Nói xong, một ngụm uống cạn. Đại sảnh trong lúc đó nhất thời ăn uống linh đinh, đàm tiếu không dứt. Ramsses lại làm cho thị nữ rót đậy một chén rượu, ý bảo mọi người im lặng “Các vị, bây giờ là ngày ăn mừng, ngô cũng chuẩn bị một phần lễ vật cho chúng thần” Ramsses quay đầu nhìn thoáng qua ngồi bên cạnh công chúa Iamanekel, cô gái kia liền lấy trong tay ra vật phẩm giống như thiếp vàng được bao trùm bởi miếng vải đen đem cho thị nữ, cẩn thận đem đến bên người Ramsses.

“Chư vị, vật phẩm này là bảo bối của Iamanekel, nàng cũng dùng nhiều nghi thức để khẩn cầu nó chúc phúc cho chúng thần nhiều năm, nó là tường vật, có thể chúng thần nghĩ rằng này là bảo vật….” Các thần tử một mảnh tán thưởng, đều tin tưởng vững chắc không thể nghi ngờ, đó là vật phẩm của công chúa Iamanekel có thể cùng thần đối thoại nha! Nếu có thể sở hữu, thật sự là phúc ba đời a! Chỉ có Ngải Vi ở một bên bĩu môi. Chẳng lẽ chỉ có cô có thể nhìn ra đây là một lời nói dối sao? Khó trách muốn cưới chính muội muội mình là phi tử, xem ra mọi người đối với công chúa Iamanekel đúng là cúng báo rối tinh rối mù…

Đang ở thời điểm mắt trợn trắng, cô đột nhiên cảm thấy tầm mắt Ramsses dừng lại trên người mình, cô vừa nhấc đầu, liền nhìn đến cặp mắt mê hoặc kia, chính là lướt qua đám người dày đặc, khóa lại trên vẻ mặt đang kinh thường của mình. Cô cuống quít điều chỉnh biểu tình, làm ra bộ dáng sùng bái. Kia một khắc, Pharaong trẻ tuổi bên miệng gợi lên một tia cười không dễ phát hiện, nhưng chưa đến một giây, lại ẩn dưới gương mặt lạnh như băng của hắn.

Ramsses khoát tay, Iamanekel liền đem miếng vải đen bóc ra. Mọi người trong đại sảnh nhất tề đổ hấp một hơi, lần này rốt cuộc ngay cả Ngải Vi cũng không ngoại lệ. Bởi vì cái kia gọi là tường vật, đúng là một pho tương nho nhỏ tinh mỹ giống như ấu sư. Tuy rằng tất cả đều được chế thành từ hoàng kim, nhưng lại điêu khắc rất sống động, hai mắt hữu thần sáng ngời, da lông tắc mềm mại giống như thật, trên người sư được tạo thành trang sức bảo thạch hoa lệ, lại làm người ta hoa mắt.Thật không nghĩ tới, quốc gia từ ba ngàn năm trước, còn có kĩ thuật điêu khắc như vậy làm người ta than sợ hãi.

Ramsses đem sư nắm trong tay “Ngô sẽ đem cái này, ban thưởng cho người cơ trí nhất trong đại sảnh. Ngô tùy ý chỉ một thần tử, hắn bỏ ra một đạo đề, ai trả lời cao minh nhất, tiểu sư này chính là của người đó!”

Ramsses cố ý tạm dừng một chút, thấy quần thần đều xoa tay, nóng lòng muốn thử “Mai” Vừa dứt lời, một nam tử diện mạo xấu xí đứng dậy “Ngươi thân là kiến trúc sư thứ nhất Ai Cập, liền từ ngươi ra một nan đề cho mọi người đi”

Nam tử khiêm tốn cúi người “Tại hạ bất tài như vậy…….Xin mời hỏi độ cao hiện tại của thần miếu Tân Khắc Bố đã làm xong…….. phải tính trắc lượng mới nhất như thế nào mới chính xác, mau lẹ nhất.”

Chúng thần một mảnh nghị luận, một thần tử còn trẻ tuổi nhanh nhảy ra “Có thể tìm cây cột cao nhất chống đỡ thần miếu, xem dùng bao nhiêu hòn đá, sau đó chỉ cần đo độ cao mỗi tảng đá, là có thể” Mai nhíu nhíu mày, người trẻ tuổi mặt “Đằng” đỏ một chút, lùi về phía bên trong đám người.

Qua 1 phút, một võ quan hơi lớn tuổi đứng ra “Gọi người ta tạo một cái thước đo, đi đến điểm cao nhất thần miếu, sau đó đem thước đo, là có thể tính” Quần thần một mảnh cười nhao, thật đúng là hổ phu, thật đúng là trực tiếp tâm tư. Mai nghe xong, chậm rãi lắc đầu, ý bảo đây không phải là cách tối giản nhất.

Lại có mấy người trước sau nhận việc đứng ra, nhưng đều bị Mai nhất nhất phủ quyết. Rất nhanh, nguyên bản quần thần trong lòng trào dâng bây giờ cũng im lặng. Ramsses không có biểu tình gì nhìn họ “Như thế nào? Thủ hạ của ta mưu trí, nhưng lại không có người nào có thể giải ra vấn đề của Mai sao?” Nghe vậy, các đại thần vài phần xấu hổ, đều cúi đầu xuống.

Thời điểm đại sảnh đang trong tình trạng mặt mày trầm tịch, một cái thanh âm nho nhỏ từ trong đám người nhẹ nhàng phát ra “Ta, xin cho ta thử một chút” Chúng thần đều tìm nơi phát ra thanh âm, nhưng mà cái gì cũng chưa thấy. Lại một lát sau, Ngải Vi cố sức từ trong đám người bước ra, vốn dáng người sẽ không cao gầy, nhưng lúc này càng thêm nhỏ gầy. Chúng thần nhìn khuôn mặt non nớt, không khỏi đều nghị luận, trên mặt là biểu tình khinh miệt, nhìn một cái không xót gì, có người không khỏi khoanh hai tay trước ngực, một bộ dáng chờ xem kịch vui.

“Bệ hạ, xin cho ta thử một chút”

Ramsses hơi hơi vuốt cằm, ý bảo cô có thể nói. Ngải Vi thanh thanh cổ họng, nói “Nếu muốn biết độ cao thần miếu, chỉ cần làm một cái côn thẳng dài là được”

“Nhất mại hách?” Mai mở miệng.

Ngải Vi sửng sốt một chút, mại hách là cái gì? Có thể là đơn vị chiều dài nào đó đi, mặc kệ nó, dù sao đều là giống nhau “Đúng, nhất…. mại hách dài đi”

Quần thần đều châu đầu ghé tai nghe, hay là muốn dùng một cái gậy gộc nhỏ để đo? Rất buồn cười đi! Ngải Vi thần thái lại tự nhiên “Thời gian sáng sớm, đem côn thẳng này đặt vuông góc với mặt, lấy chiều dài côn thẳng đo chiều dài bóng dáng thần miếu, bóng dáng thần miếu là bao nhiêu lần so với côn thẳng, cao bao nhiêu lần chính là bao nhiêu mại hách”

Trong đại sảnh một mảnh im lặng, sau đó là thanh âm bừng tỉnh đại ngộ. Ngải Vi trong lòng âm thầm buồn cười, kỳ thật đây là vấn đề của một học sinh tiểu học, tất cả thần tử lớn tuổi ở đây, cân não thật đúng là mất linh quang a!

Mai cung kính khom người về phía Pharaong “Bệ hạ, vị Ngải Vi này tuy còn trẻ tuổi, nhưng tri thức thật sự uyên bác! Kiến trúc sư cao cấp của Ai Cập chúng ta mới biết được kỹ xảo đo như vậy. Bội phục, thật sự bội phục… Không biết Ngải Vi có nguyện ý trở thành kiến trúc sư hay không?”

Ngải Vi đỏ mặt, liên tục xua tay. Rất ngượng ngùng, rõ ràng không có gì, lại bị người khác xưng là trí thức uyên bác, quả thực biến thành một loại châm chọc. Đang lo lắng cự tuyệt như thế nào, Ramsses đã mở miệng “Ngải Vi là một nhân tài hiếm có, Ngô nguyện ý đưa hắn giữ bên mình vì Ngô bày mưu tính kế, nếu viện kiến trúc thiếu người, Ngô có thể đem thanh niên đầy hứa hẹn phái đến”

Mai lại khom người một cái, cung kính lui xuống. Ramsses lại hướng chúng thần nói “Trận đấu tối nay, xem ra Ngải Vi thắng, Ngô sẽ đem tiểu sư trân quý này ban cho hắn đi…. Ngải Vi, còn không tiến lên lĩnh thưởng”

Ngải Vi do dự một chút, Bubka phía sau đẩy cô một phen, cô liền thất tha thất thểu đi tới, đứng trước mắt Ramsses. Ramsses từ trên chỗ ngồi đứng lên, đi đến trước mặt cô, cách cô chừng một thước thì đứng lại, dáng người cao lớn đem ngọn đèn trước mắt Ngải Vi ngăn trở. Ngải Vi mất tự nhiên cúi mình vái chào, lại đứng thẳng lên, nhìn Pharaong trẻ tuổi. Đã lâu không có gần gũi nhìn hai mắt xinh đẹp của hắn như vậy, hai mắt hổ phách kia, luôn chứa đựng một loại thần bí mị hoặc. Đang ở thời điểm sững sờ, Ramsses nhẹ nhàng kéo tay cô qua, đem tiểu sư hoàng kim đặt ở trên tay. Ngón tay lạnh như băng kia chạm vào hai tay mình một khắc, thời gian đột nhiên im lặng, chung quanh giống như tất cả đều không tồn tại, chỉ có hai người bọn họ. Cô nhìn vào trong mắt hắn, thấy được tia cảm tình khó có thể hình dung, cũng là ôn nhu lại có đau thương, tình tố phức tạp giống như một cỗ nhiệt, bất tri bất giác chảy trong lòng cô.

Nhưng mà giây tiếp theo, hắn đã muốn xoay người ngồi trên ghế, giơ chén rượu lên. Trong lúc nhất thời chỉ nghe thấy thanh âm chén rượu va vào nhau cùng thanh âm mọi người nói chuyện huyên náo như thủy triều lên, bừng lên. Thời gian lại bắt đầu trôi đi, Bubka đã đem Ngải Vi túm xuống “Phát ngốc cái gì a!”

Ngải Vi chính là đang cầm ấu sư hoàng kim, còn không có phản ứng gì, đã bị Bubka lôi kéo xuống. Ánh mắt của cô không tự giác dừng trên tượng tinh mỹ ở trong tay. Đột nhiên, trên mặt cô xuất hiện nét kinh ngạc, cô đem ấu sư giơ lên trước mắt, hơi cẩn thận đoan trang đứng lên. Ở phần eo vật phẩm trang sức hoa lệ, có một văn chương tinh tế cực nhỏ. Đó là một đóa hoa sen sáng màu rõ ràng, mềm mại ướt át….

Quyển sách từ tiêu tương tiểu thuyết nguyên sang võng thủ phát, đăng thỉnh giữ lại!

(Acchan: Ấu sư giống như là con sư tử nha!)

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Pao - 12:06 22/06/2016

    đọc chuyện hack não quá ~

  • avatar Van Quynh Luu - 06:06 17/06/2016

    Tác giả quá mẹ kế rồi! Dằn vătu nhau đến mệt!

  • avatar Minh Minh - 01:06 17/06/2016

    Dịch bằng google à ?

  • avatar Rei - 19:06 14/06/2016

    Cho mình xin link tiếng trung đc ko.nếu bạn ko ngại mình beta lại một bản sẽ share cho web một bản

  • avatar BFlowers - 21:05 21/05/2016

    Ai tóm tắt cái kết của bộ truyện này dùm em đc không ạ . Đọc rối qá, não em vẫn chưa thông .Tóm tắt dùm em .Cảm ơn nhìu ạ ^^