Sủng Phi Của Pharaoh

Tác giả: Dụ Thế

Chương 7: Chương 7

Chương 7:

Ngải Vi không rõ thời điểm mình lấy cái vòng tay vì sao không lập tức đeo nó mà quay về hiện đại.

Càng không rõ chính mình trong lòng như thế nào lại chờ mong, lại càng không rõ nguyên nhân nào khiến cô muốn ở lại.

Tránh đi sự vui sướng tràn ngập trên mặt mỗi con người, cô ngồi lặng im trở lại trong phòng, lấy trong túi ra một cái vòng tay hoàng kim cẩn thận đoan trang đứng lên. Mắt rắn chế tác từ đá ruby lạnh như băng nhìn cô chằm chằm, làm cho cô trong lòng hơi một tia sợ hãi. Không phải bản thân mình luôn mông chờ điều này sao? Nếu đeo nó lên sẽ có thể trở về. Đem toàn bộ những điều hoang đường mà vứt bỏ, lại một lần nữa được trở lại bên cạnh anh trai cô.

Cô giơ vòng tay lên, ngơ ngác nhìn, nhưng mà suy nghĩ mãi vẫn là buông xuống.

Nếu ở lại, khi nào mới có thể trở về. Nếu đến Ai Cập cổ đại, ngốc một chút cũng có thể, dù sao anh trai cũng đã kết hôn, trở về cũng là thương tâm. Không bằng là đi trước nhìn xem….Lễ mừng tuyển phi của con Pharaong Ai Cập cổ đại như thế nào. Để khi trở lại hiện đại, còn có thể viết mấy bài luận văn mà phát biểu. Tốt, tận dụng thời cơ. Thuyết phục chính mình ôm ý nghĩ như vậy, cô lấy vòng bỏ lại vào túi, dời bước đến đại sảnh.

Trong đại sảnh chính khí thế ngất trời.

Tắc Đề đệ nhất ngồi trên ngai vàng giữa đại sảnh, tùy ý dựa lưng vào. Bên cạnh là Bỉ Phi Đồ, phía sau có Mạnh Đồ Tư cùng các hộ vệ liên can. Kế tiếp là nhóm người của hoàng tử, xuống chút nữa là nhóm các trọng thần trong triều như Tây Mạn, sau đó là sứ giả của các quốc gia.

Ngải Vi dùng khăn bối tóc mình lên, đội cái khăn che mặt, thừa dịp hỗn loạn mà chen vào hàng ngũ tùy tùng. Tùy tùng cũng là đến từ bốn phương tám hướng, trang phục thì đủ loại nên Ngải Vi dễ dàng dung nhập trong đó, chớp mắt đã tìm được một vị trí ngồi xuống.

Đây la tiệc rượu của vương triều Ai Cập cổ đại sao? Nói là vì sông Nile tràn ra mà cử hành lễ mừng nhưng chẳng nói là Tắc Đề đệ nhất đối với các sứ giả các quốc gia tiếp kiến nghi thức. Tuy rằng các quốc gia trong lòng đều mang kế hoạch nham hiểm, rục rịch nhưng đối với Ai Cập cường đại giàu có này cũng không thể thiếu sự tôn kính, tất cả đều phái sứ giả hướng Tắc Đề đệ nhất mà dâng tặng lễ vật. Vô luận vàng bạc châu báu hay là nô lệ, mĩ nữ, tất cả đều cần cái gì liền sẽ có cái đó. Phong cách thiết đãi ở cổ đại rất xa xỉ, làm cho Ngải Vi cơ hồ muốn mờ mắt.

Tắc Đề mang theo tiếng cười đắc ý, nhìn Bỉ Phi Đồ mà nói “Ngô nhi, ngươi xem trọng cống phẩm nào? Ngươi muốn cái gì ta đều có thể ban cho ngươi. Lần này ta chinh phạt Hittite, ngươi đem chính sự giải quyết gọn gàng, ngăn nắp, lại nặng nhẹ rõ ràng. Còn vừa mới bỏ trong cung mấy đại ác nhân,chuyện của ngươi, phụ vương đều có nghe thấy, nhất định phải ban thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh.”

Bỉ Phi Đồ cung kính trả lời “Phụ vương, phụ giúp người quản lý chính sự là việc nên làm, không cần ban thưởng, huống hồ ta cái gì cũng không cần….”

“Ha ha! Như vậy ta liền ban cho ngươi một số lễ vật khác…” Tắc Đề đệ nhất đánh gãy lời nói của Bỉ Phi Đồ “Lần này trở về, lại có không ít quốc gia muốn liên minh với Ai Cập chúng ta, ta liền mệnh lệnh các công chúa và tiểu thư quý tộc của các quốc gia khác đến vậy, ta sẽ nhất nhất giới thiệu cho các hoàng tử.”

Tắc Đề vỗ vỗ tay, tên lính liên lạc liền kêu: “Công chúa Li-bi, Tháp Ny Lạc”

Tiếp theo chợt nghe tiếng lính truyền ở cửa: “Công chúa Li-bi, Tháp Ny Lạc.”

Tiếp theo lại nghe xa hơn có người kêu: “Công chúa Li-bi, Tháp Ny Lạc…”

Sau một lúc lâu, đi vào là một đoàn người chậm rãi. Cầm đầu là một cô gái phục sức vô cùng hoa lệ, tuổi bất quá chừng 15 nha, dáng người có một tia hơi mập ra nên khi đi đến thật giống một tên tiểu trư đang xoay đến xoay đi. Nàng chậm rãi đi đến, dẫn dắt phía sau đội ngũ người hầu hướng Hoàng đế Ai Cập mà hành lễ, nhưng mà thời điểm xoay người lại không còn đứng vững nữa, cơ hồ muốn té lăn trên đất, may mắn là thị nữ phía sau phản ứng mau, chân tay luống cuống đem nàng đỡ lấy.

Bỉ Phi Đồ hơi hơi nhíu mày.

Tắc Đề giống như không nhìn đến Công chúa Li-bi, ngữ khí lạnh nhạt nói “Tháp Ny Lạc, hoan nghênh ngươi tới Ai Cập….Hi”

Dứt lời, một Hoàng Tử đứng lên. Xem ra ít nhất là 30 tuổi.

“Hoàng tử phi của ngươi vừa mới qua đời do mắc bệnh hiểm nghèo, nên ta đã đem Tháp Ny Lạc ban cho ngươi làm Hoàng tử phi thứ hai. Ngày mai liền cử hành nghi thức cưới công chúa”

“Vâng…” Tên Hi hoàng tử trên mặt hơi một tí không tự nhiên, bất quá vẫn phải cúi đầu tuân mệnh. Ngải Vi trong lòng không khỏi vì hắn mà cảm thấy đồng tình. Mà ngay sau đó, Tắc Đề liền chuyển đề tài khác “Bảy ngày sau ngươi liền xuất phát đi Giza, ta muốn ngươi đến Giza mà làm tổng lãnh sự”

Khuôn mặt hắn một trận kinh hỉ, vội vàng khom lưng cảm tạ. Trong đại sảnh một chút nghị luận đều đều.

“Hi Hoàng tử thân là hoàng tử lớn tuổi nhất, cuối cùng lại rơi vào một nơi gần cái chức vụ lãnh sự biên cảnh Tây Bắc….”

“Nhìn hắn còn thập phần vui vẻ, bất quá cũng tốt, có nhiều vương tử còn ngay cả chức vụ thực thuyền còn không được. Xem ra việc Vương thượng muốn lập Vương tử thứ 7 làm vua đúng là thật, hắn chính là rất trọng dụng vương tử thứ 7 ~”

“Bất quá nhiếp chính vương tử này cũng quả thật là một kẻ không dễ bị bắt nạt….”

“Hư…..Cẩn thận bị người khác nghe được”

Hai người hầu bên cạnh tự cho mình là cao minh đang nhỏ giọng nghị luận, không nghĩ đến việc những lời đó đều bị Ngải Vi ngồi một bên mà nghe được. Trong trí nhớ của cô, Tây Bắc biên cảnh là biên giới giáp Li-bi. Tắc Đề nói như vậy lập tức trở nên chính xác. Lúc này trong lòng cô không khỏi đối với Tắc Đề Đệ Nhất vài phần sùng bái.

Tắc Đề lúc này hơi khụ một chút, đánh gãy ý nghĩa của Ngải Vi, cũng đánh gãy những lời bình luận của mọi người trong địa sảnh.

“Tháp Ny Lạc, ngươi có thể đi xuống nghỉ ngơi”

“Vâng” Công Chúa Tháp Ny Lạc màng người đi xuống.

Tây Mạn? Là ai. Nhìn về phía chỗ ngồi của các đại thần, một chiến lão đang run rẩy mỉm cười tự hào hướng nhìn mọi người xung quanh. Dường như đã gặp qua hắn, Ngải Vi trong lòng không khỏi nhớ tới lúc trước hắn đối với chính mình ẩn ẩn địch ý. Kia phân địch ý, nói mình là nội gián có lẽ là sợ một ngày kia mình cùng nữ nhi hắn tranh đoạt Bỉ Phi Đồ….Mặc kệ như thế nào, nếu không phải là nguyên lão trọng thần thì cũng không có khả năng đem nữ nhi của mình gả đến hoàng thất, chúc mừng. Ngải VI trong lòng nghĩ, Kamille Rotta liền mang theo một đội nữ quan đến trên điện.

Tuy rằng Tây Mạn sẽ rất mau xuống mồ nhưng tiểu nữ nhi của hắn Kamille Rotta đúng là thập phần xinh đẹp động lòng người. Mà Ngải Vi trong lòng cũng không tùy vào hiện lên một tia bất khoái, xem ra đây chính là trong miệng Tắc Đề “Đưa lễ vật cho Ngô Nhi” Đi………..quả thật rất được a~!

“Tây Mạn” Tắc Đề đệ nhất kêu, Tây Mạn vội vàng tiến lên vài bước cúi lễ “Ngươi là trọng thần của ta, nữ nhi thứ hai của ngươi cũng là Phi tử mà ta sủng ái nhất, hiện tại đây là trung tâm của ngươi. Nay Nữ nhi Kamille Rotta sẽ là Phi tử thứ nhất của Thất hoàng tử. Về sau ngươi tiếp tục phu tá hoàng tử làm cho Ngô Vương Ai Cập thêm hùng mạnh, cường thịnh”

Tây Mạn cảm động cơ hồ đứng không vững, cuống quít quỳ gối “Cám ơn Vương thượng, cám ơn Vương thượng a!” Kamille Rotta cũng quỳ gối liên thanh cảm ơn.

Hô, không phải gả cho Bỉ Phi Đồ a~!

Ngải VI nho nhỏ thở dài nhẹ nhõm một hơi, tiếp theo lại bĩu môi. Gả cho một hoàng tử thương lại không được kế thừ vương vị thật sự là cảm động đến rơi nước mắt sao? Đại Nữ nhi gả cho quốc vương, tiểu nưc nhi lại gả cho con của quốc vương, như vậy thực sự là loạn luân, đúng là bi kịch a~. Cô ngẩng đầu lên nhìn Bỉ Phi Đồ, trên khuân mặt tuấn mĩ không mang theo nữa phần biểu tình, xem ra là tập mãi thành thói quen. Có một ngày, hắn thành quốc vương, vì mục đích chính trị rồi một ngày hắn cũng sẽ lấy hôn nhân làm một thủ đoạn để củng cố quyền lục của mình, mở rộng thế lực. Thân là một người cổ đại, hắn sẽ làm những việc này đó là đương nhiên, mà hiện tại, cô……..

Nghĩ đến đây, trong lòng giống như đánh nghiêng bình ngũ vị vậy. Mấy ngày trước đây còn tưởng hắn lấy cô làm Phi tử. Như vậy thật chuyên chú biểu tình, hay không có một ngày cũng sẽ vị người khác mà biểu lộ đâu? Ngải Vi quơ quơ đầu, không muốn tìm được một cái lí do để giải thích tại sao cô rung động. Cô kinh ngạc nhìn chằm chằm Bỉ Phi Đồ, thật lâu không có dời tầm mắt.

Đột nhiên Bỉ Phi Đồ giống như phát hiện cái gì, mạnh quay đầu nhìn về phía nơi này, kia một cái chớp mắt hai người chống lại tầm mắt,hai mắt Bỉ Phi Đồ sắc bén nhìn chằm chằm Ngải Vi, cô bối rối đem đầu cúi xuống, làm bộ sửa sang lại quần áo, sợ bị nhận ra.

“Ngô Nhi làm sao vậy?”

Nghe được Tắc Đề kêu gọi, Bỉ Phi Đồ đem tầm mắt nhìn góc người hầu trong đại sảnh. Vừa rồi giống như thấy được Nefertari….Hắn lắc lắc đầu, chẳng lẽ chính mình trúng tà, Nefertari không có khả năng xuất hiện ở trong này, càng không thể xuất hiện trong đoàn người hầu của sứ giả các quốc gia.

“Phụ vương, không có chuyện gì. Thật có lỗi đã làm cho người phân tâm” Bắt đầu nhớ Nefertari, ở trong này xem phụ vương cấp hoàng tử phi cho các hoàng tử không bằng trở về ôm Nefertari một cái. Không biết tên tiểu tử kia hiện tại không biết suy nghĩ cái gì. Nghĩ đến đây, Bỉ Phi Đồ trên miệng không khỏi gợi lên một tia cười ôn nhu “Phụ vương, ta hai ngày nay vì chuẩn bị lễ mừng nên có chút mệt nhọc, khẩn cầu người có thể cho ta về phòng nghỉ ngơi sớm một chút”

Tắc Đề cười “Ngô biết ngươi cảm thấy nhàm chán, yên tâm, kế tiếp phụ vương nhất định sẽ không làm cho ngươi thất vọng, ban cho ngươi một lễ vật rất hội vừa lòng. Người đâu! Mang Mã đặc hạo nghê Khiết Như đi lên.

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Pao - 12:06 22/06/2016

    đọc chuyện hack não quá ~

  • avatar Van Quynh Luu - 06:06 17/06/2016

    Tác giả quá mẹ kế rồi! Dằn vătu nhau đến mệt!

  • avatar Minh Minh - 01:06 17/06/2016

    Dịch bằng google à ?

  • avatar Rei - 19:06 14/06/2016

    Cho mình xin link tiếng trung đc ko.nếu bạn ko ngại mình beta lại một bản sẽ share cho web một bản

  • avatar BFlowers - 21:05 21/05/2016

    Ai tóm tắt cái kết của bộ truyện này dùm em đc không ạ . Đọc rối qá, não em vẫn chưa thông .Tóm tắt dùm em .Cảm ơn nhìu ạ ^^