dich truyen
   

Sủng Phi Của Pharaoh

Tác giả: Dụ Thế

Chương 2: Con của Pharaong

Chương 2: Con của Pharaong

“Nefertari…”

…..

“Tiểu thư Nefertari?”

……..

“Tiểu thư Nefertari!”

…….

Ngải Vi đang ngồi ngẩn ngơ trong gian phòng trống trơn, đột nhiên chợt nhớ là thanh âm này đang kêu chính mình, cô cả kinh, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên. Tập trung lại nhìn, nguyên lại không biết người kêu mình là ai. Người vừa tới bộ dáng thật đúng là xinh đẹp! Tóc dài đen mượt ngang eo, làn dao trắng nõn mịn màng, lông mi đen dài mỗi khi nhìn liền nhấp nháy, phía dưới là con ngươi đen huyền như phát ra ánh sáng khi có đèn đuốc chiếu vào, thật đẹp!

Là nam? Hay là nữ?

“Tiểu thư Nefertari, xem ra nàng đã chuẩn bị rất tốt” Thanh âm như nước quen thuộc vang lên, người vừa tới mỉm cười nhìn Ngải Vi

Thanh âm này………..Chẳng lẽ là “Lễ, Lễ Tháp Hách?” Không phải đâu! Lúc trước hắn dùng mạng che kín mặt cho nên không thể nhìn được, hắn thực sự có diện mạo kinh người…….thật xinh đẹp a~! Như thế lại là nam nha, ở thế giới này thực sự có nhiềm nam nhân xinh đẹp như vậy, thực sự làm người ta rất tuyệt vọng. Ngải Vi hơi vài phần thất bại nhìn hắn.

“Tiểu thư Nefertari, chốc lát nàng ra ngoài cùng các hài nữ khác, cùng nhau mời rượu khách. Sau mặc kệ phát sinh sự tình gì, nàng xem như không thấy là được, hôm nay yến tiệc nếu tổ chức thuận lợi, ta liền phái người đưa nàng về nhà một cách bình an” Lễ Tháp Hách nhìn Ngải Vi ôn hòa mà nói “Không cần lo lắng, sẽ không nguy hiểm gì cả”

Nếu nửa ngày trước Lễ Tháp Hách nói những lời này thì trong long Ngải Vi có thể suy nghĩ một chút, nhưng hiện tại lời nói đó càng làm cô thêm tuyệt vọng mà thôi. Nơi này là Ai Cập cổ đại, không biết cách mấy ngàn năm a~! Nếu nói cô có thể trở về, thì cô cần gì phải trở thành cái bộ dạng như thế này, không cần ngồi lơ đãng nhìn mọi thứ trong phòng này a~. Nếu ngày mai hắn đưa cô ra khỏi cung thì cô nên làm sao đây, làm sao có thể trở về thế giới hiện đại? Không thể như Carol trong truyện tranh nhảy xuống sông Nile trở về nha~! Cô, Ngải Vi tuy rằng tự xưng là vạn năng nhưng chỉ một thứ duy nhất không biết, đó là bơi nha~.

Xem ra trong tình trạng này, mặc kệ làm việc gì, cô đều giúp, sau đó xin hắn ở trong này làm việc vặt rồi từ từ tìm cách trở về

Thấy Ngải Vi ngơ ngác không nói gì, Lễ Tháp Hách liền nhẹ nhàng vén bức màn phía ngoài, một đám người tiến vào tất cả đều có diện mạo khác nhau nhưng đều là các nữ nhân vô cùng xinh đẹp. Trong phòng giờ đây thập phần hoa lệ. Các thiếu nữ đi đến, cung kính hướng về phía Lễ Tháp Hách cúi chào “Ti tế đại nhân”

Ôi chao? Ngải Vi nghi ngờ liếc nhìn Lễ Tháp Hách một cái. Ti tế đại nhân là ý gì? Chẳng lẽ là muốn đưa các cô tham gia lễ hiến tế gì đó? Ai Cập cổ đại rất hay làm hiến tế, nghe nói sẽ bị oan tâm đào phế, tốt nhất là cô không nên đi nha ( Acchan: Oan tâm đào phế là gì ta cũng không hiểu nên ghi như bản gốc luôn >. )

 

Giống như nhìn thấu suy nghĩ của Ngải Vi, Lễ Tháp Hách lại mỉm cười “ Lát nữa khi diễn ra yến tiệc mọi người cần làm theo chỉ thị, rót rượu cho tất cả khách mời. Nếu cần vũ đạo, các vị am hiểu cũng không nên mở thân thủ. Mọi người làm việc như đã nói, sẽ không có gì nguy hiểm”

Tất cả các cô gái đều mỉm cười xinh đẹp gật đầu, có người hỏi “Ti tế đại nhân cũng tham gia yến tiệc chứ?”

Lễ Tháp Hách gật đầu “ Đó là đương nhiên, cho nên mọi người không cần lo lắng, sau khi làm xong sẽ phân phát thù lao như đã định. Giờ các vị chờ một chút, khi nào có người gọi hãy xuất hiện. Bây giờ ta đi trước………”

Lễ Tháp Hách xoay người bước ra khỏi cửa, trong phòng các cô nương lập tức bàn tán rôm rả

“Lễ Tháp Hách đại nhận thập là tuấn mĩ vô song khiến người khác phải đó kỵ a~”

“Kỳ thực, cho dù không có thù lao, có thể nhìn thấy điện hạ cũng đủ rồi”

“Nghe đồn điện hạ vô cùng tuấn mĩ, hôm nay rốt cuộc cũng có thể nhìn được một cái. Tuy rằng người ta nói điện hạ bề ngoài vô cùng soái. Nhưng lại không có bản lĩnh gì cả. nhưng nếu có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ trong truyền thuyết thì kể ra cũng đáng”

“Đúng rồi đúng rồi, còn có Mạnh Đồ Tư tướng quân, nếu có thể nhìn thấy Mạnh Đồ Tư tướng quân cũng tốt a~!”

Ngải Vi có chút nhàm chán nhìn các nàng, đúng là rất háo sắc như mấy người hiện đại, bản thân cô trong lòng đã có không ít tính toán. Nghe Lễ Tháp Hách nói vừa rồi chắc có ý tứ, chắc chốc nữa các cô nương này sẽ chuốc cho các khách mời quá chén trong yến tiệc. Nếu là quá chén, tất nhiên là có ý đồ………..

Thực sự đau đầu nha, nguyên lai Ai Cập cổ đại nội bộ cũng lục đục a~

Không biết bồi rượu chuyện gì, xem ra cũng không tốt lắm.

Vừa rồi Lễ Tháp Hách năm lần bảy lượt nói cái gì không có nguy hiểm, không có phiền toái, hiện tại nghe qua thì có vài phần khả nghi

Không thể nào, chắc chắn sẽ không có gì hay ho!

Lo lắng ước chừng 10 giây, Ngải Vi quyết đinh –trốn! Nhưng trong đầu mới nảy lên ý tưởng chưa kịp hành động thì bên ngoài đã có tiếng truyền đến

“Truyền các vị tiểu thư đến thượng điện”

Tiếng nói vừa dứt, trong phòng đang ồn ào bỗng dưng im bặt, trên mặt mọi người tươi cười cảm thấy rất hưng phấn

Hu hu hu, tại sao có thể như vậy…….

*

Thi nhân Homer của  Hy Lạp cổ, từng đem Thebes xưng là “Trăm môn chi đô”. Chỗ này vô cùng rộng rãi, các thủ phủ kéo dài hai bên bờ sông Nile, cùng là Pharaong nhóm sinh tiền quốc gia cùng sau khi Minh phủ. Thân là Ai Cập chính trị, trung tâm tôn giáo, thần miếu ở Thebes đếm nhiều không xuể. Pharaong trung thực được nhóm dân đen tự hào xưng vương là “Vĩnh hằng chi đô” Sống chết đem cho sông Nile cùng tồn tại.

Hoàng cung Thebes, có thể nói đây là một kiến trúc vô cùng tuyệt đẹp, khi đêm đã xuống lại càng hoa lệ và rất đẹp mắt, giống như thần thoại vậy. Đèn đuốc rộng rãi chiếu ánh sáng màu vàng rực rỡ, ánh sáng mang theo  Dạ Vụ giống như bay lên vào thiên ý, đến cả Tinh Nguyệt cũng phải chào thua

Tối nay, Thebes không biết sẽ có biến cố gì….

Pharaong thân phong “con của Quốc Vương lớn tuổi” tức nhiếp chính vương tử hôm nay cử hành đại yến, không chỉ mời các tướng quân nổi danh, quan viên nhưng cũng nghe nói là tụ tập rất nhiều cô gái xinh đẹp, nói là vì Hittite ở bên ải đang quấy nhiễu Pharaong? Cầu chúc Tắc Đề đệ nhất thắng lợi

Nhiếp chính Vương tử Pharaong là con thứ bảy, tuổi còn trẻ đã phải gánh trọng trách này, Pharaong mang binh xuất chinh hết sức, quản lý các chính sự đất nước. Dân chúng, quan viên, binh lính toàn bộ hiểu lòng không tuyên, trở thành dĩ vãng, Vương tử điện hạ thứ bảy có một ngày hội trở thành đại Pharaong Ai Cập.

Nhưng là…Lại có nhiều lời đồn Vương tử điện hạ chính sự không vui, sự tình đều là bên hắn có bóng hai vị trở thủ đắc lực là Mạnh Đồ Tư cùng Lễ Tháp Hách giúp. Chính là vì có diện mạo vô cùng xuất chúng, lại được mẫu hậu củng cố địa vị nên mới được Tắc Đề đệ nhất ưu ái

Bởi vậy, Ai Cập đối với vương tử trẻ tuổi này hết sức mong chờ, có lẽ là mong chờ xem tướng mạo hắn như thế nào

Đương nhiên, còn có nhiều người khác mong quyền lợi rơi vào tay vương tử này

Đại sảnh hoàng cung Thebes, tất cả người ngồi đó đều là quyền cao chức trong. Đại thần, tướng quân, ti tế…tất cả đều tụ họp chuyện trò vui vẻ. Ngoài mặt thì vui vẻ hòa thuận nhưng bên trong không biết ôm bao nhiêu mưu mô. Vương tử thứ bảy mở yến tiệc, đây đã là lần thứ năm. Mỗi lần Pharaong xuất chinh ra bên ngoài, hắn sẽ mở yến tiệc rất long trọng cùng mọi người uống đến say mèm. Tối nay xem hẳn là yến tiệc lớn nhất, cư nhiên còn sắp xếp hơn mười cô nương xinh đẹp mĩ miều bồi rượu.

Như vậy Vương tử, cư nhiên là Pharaong thân phong nhiếp chính vương tử!

Cười lạnh, thở dài, đắc ý, thất vọng.

“Mạnh Đồ Tư cùng Lễ Tháp Hách đại nhân đến”

Tiếng của tên lính bên ngoài truyền vào, trong phòng thanh âm đang trò chuyện bỗng nhiên ngừng bặt một chút.

Tuy đối với nhiếp chính Vương tử vô cùng bất mãn, nhưng Mạnh Đồ Tư cùng Lễ Tháp Hách đại nhân là người không hề đơn giản. Mạnh Đồ Tư là danh sĩ nổi danh Ai Cập. Năm ấy hai mươi tuổi hắn đã được phong làm tướng quân, nắm trong tay quân đoàn binh lực vô cùng lớn. Còn Lễ Tháp Hách, là thiếu niên có đầy đủ phương diện trời cho, mười tám tuổi trở thành nhà tiên tri trẻ tuổi nhất cả nước, nay mười chín tuổi hắn bắt đầu tham dự chính sự, vì nước mà bày mưu tính kế.

Chỉ sợ cũng vì vương tử bất tài nên Tắc Đề đệ nhất mới an bài hai người xuất chúng như vậy phụ tá hắn

Mọi người giường như đều đã đoán như vậy, có người còn tưởng mượn sức hai vị thiếu niên xuất sắc này mà cho mình dưới trướng. Nhưng bọn họ lại đối với vương tử vô cùng trung thành, trước mặt bọn họ không nên nói xấu nhiếp chính Vương tử nha.

Hai người đi vào đại sảnh ngồi xuống vững vàng. Chỉ trong chốc lát, trong đại sảnh lại dần khôi phục không khí thân thiện như lúc trước.

Sau một lúc lâu, Nhân vật chính của buổi yến tiệc hôm nay cũng xuất hiện

“Điện hạ giá lâm”

Theo thanh âm truyền vào, tất cả người ở đại sảnh đều đứng dậy, cung kính hướng về phía cửa mà bái lễ, đợi một hồi lâu, một thân ảnh trẻ tuổi chậm rãi đi tới.

“Nhóm mỹ nữ ta cố ý triệu tập đâu?”

Đây là câu nói đầu tiên mà người vừa đến nói.

Người trong miệng mọi người được gọi là “Điện hạ” không nhanh không chậm tiến vào đại sảnh. Người này quả nhiên danh bất hư truyền, dáng người thon dài, lại có chút rắn chắc, khuôn mặt được tô điểm bởi sống mũi cao thẳng đứng cùng đôi môi tao nhã, hàng lông mày tinh tế. Con ngươi màu hổ phách phát ra ánh sáng đặc biệt hòa cùng trang sức màu vàng trên trán, rất tuyệt. Mái tóc dài màu rám nắng được bối gọn gàng, có một số lọn tóc lơ đãng bay bay càng làm tăng thêm vẻ mị lực qua hơi thở.

“Điện hạ, các nàng đều ở phía sau, chỉ cần một tiếng truyền lệnh các nàng sẽ tiến vào đại sảnh” Lễ Tháp Hách cung kính, hướng nam tử kia mà nói

“Vậy còn chờ gì nữa, ta mất rất nhiều khí lực mới tìm được nhiều mỹ nữ như vậy, nhanh dẫn tới, không có nữ nhân thì uống rượu làm sao vui vẻ được” Nam tử kia rất nhanh khoát tay, thẳng tiến đến cái ghế màu vàng hoa lệ ngồi xuống, cầm bầu rượu lên trên mặt hình như thiếu kiên nhẫn “Ngươi còn đứng đó làm cái gì, mau nhanh lên”

“Vâng” Lễ Tháp Hách vẫn như trước khom người mỉm cười, đối diện tên lính trước cửa mà gật đầu.

“Truyền các vị tiểu thư vào điện”

Tiếng lính truyền vào, chỉ thấy vương tử tuấn mỹ kia một bên uống rượu, một bên miễn cưỡng nhìn mọi người nói “Ha, ha, thừa dịp phụ vương không ở đây, chúng ta lại một lần nữa không say không về! Lần trước có thiếu nữ nhân, mọi người uống không thoải mái, hôm nay bổn vương tử đã có sự chuẩn bị chu đáo”

Lời còn chưa dứt đã thấy các thiếu nữ phía sau nối đuôi nhau đi vào

Nam tử kia càng cười đắc ý hơn, hướng các cô gái mà vẫy tay “Ha ha, đến đây, đến đây, các nàng mau tới đây, cùng kính rượu các vị đại nhân”

Các thiếu nữ hoặc mang theo hưng phấn hoặc mang theo thẹn thùng, cứ như thế đi lên điện, rất nhanh ngồi vào vị trí của các trọng thần mà kính rượu. Ngải Vi cũng đi theo ở phía sau, vọng tưởng không bị chú ý. Nhưng mà, thời điểm cô đứng trên đại sảnh, một mảnh hỗn loạn ồn ào dần dần bỗng biến thành tiếng thở dài

Cô gái này thực sự hiếm thấy a~!

Con ngươi màu lam giống như trời xanh nhìn thấu tất cả mọi chuyên, tóc vàng giống như ánh mặt trời buông xuống trước ngực, làn da trắng noãn tinh tế  qua tấm lụa bạc như ẩn như hiện, tựa như chi ngọc. Linh lung tinh xảo, quả thực giống như tiên tử hạ phàm. Tất cả tầm mắt của mọi người đều dừng lại trên người Ngải Vi, khó có thể dời, ngay cả Mạnh Đồ Tư cũng sợ hãi than một chút “Không nghĩ tới nha đầu kia thực sự có mị lực”

Đột nhiên, một thanh âm rất thô vang lên “Cô nương này rất thích hợp với khẩu vị của hạ thần, nàng sẽ bồi”’

Thanh âm vang lên đó là đại tướng quân Tatar rất có thế lực, Tatar thân hình cao lớn, ánh mắt hung ác, dưới cằm chứa đầy râu quai nón, mở miệng ra là thấy răng vàng xiêu xiêu vẹo vẹo. Người nào vừa thấy chính là sẽ chán ghét hắn. Ngải Vi không khỏi lùi về sau mấy bước, cô không nghĩ sẽ bồi hắn uống rượu!

Thấy Ngải Vi lùi về phía sau, Tatar rất nhanh tiến lên, một tay nắm lấy người cô. Ngải Vi nhất trốn, thân hình không đứng vững, người ngã về phía sau

A~

Cô nhắm hai mắt lại, đợi cơn đau truyền đến. Không nghĩ bản thân lại được một cánh tay ấm áp lực lưỡng đỡ lấy. Cô giương mắt nhìn thì ra là vương tử đem nàng đỡ lấy

“Tatar, nóng vội cái gì, bổn vương tử còn không có nữ nhân bồi. Ngươi đổi cái gì?” Con ngươi hổ phách không chút gì để ý nhìn Tatar, khóe miệng mang theo tia cười

Tatar bất mãn nhìn hắn một cái, miệng  rộng phiết phiết không nói gì

“Lễ Tháp Hách, mau gọi mỹ nữ bên cạnh ngươi bồi tướng quân Tatar. Đừng làm mất hứng”

“Vâng, điện hạ” Lễ Tháp Hách vẫn như trước mỉm cười, ý bảo ô gái bên cạnh nghe lệnh.

Cô gái ngồi bên cạnh Lễ Tháp Hách từ nội tâm phát ra một tia không vui, nhưng rất nhanh nàng đã rất tốt che dấu cảm xúc, nghe lời hắn đối với tướng quân vô cùng nhỏ nhẹ. Tatar cảm thấy không phục, nói một tiếng, để cô gái bồi rượu. Ngải Vi kinh hồn chưa kịp đứng vững, hơi hơi xoay người muốn đi. Kết quả lại bị tên ăn chơi trác táng lập tức kéo lại, ngã ngồi ngay trong lòng hắn “Đi đâu, đã nói bổn vương tử còn không có nữ nhân bồi rượu”

“Tôi sẽ không uống” Tên nam nhân kia, muốn uống thì tự đi mà uống, liên quan gì đến cô chứ

“Đã nói là bồi rượu, ai nói ngươi uống?” Vương Tử cười tủm tỉm, tay cầm lấy một ly, nâng chén nhìn mọi người trong phòng, lời nói mang theo men say “Nào, mọi người lại cùng nhau uống một chén”

Ngải Vi thừa dịp hắn đang uống rượu mà thầm đánh giá hắn một chút. Nam nhân này thực sự rất đẹp, cặp mắt màu hổ phách mang theo vài phần mị lực khiến người khác phải say mê nhưng đáng tiếc là tính cách lại quá yếu đuối. Vừa rồi nhìn sắc mặt của Tatar là biết vương tử này tám phần ở trong cung chắc cũng không có địa vị, chỉ sợ suốt ngày uống rượu đánh nhau. Địa vị của hắn chắc cũng không ít người mơ ước.

Hôm này tổ chức đại yến chắc chắn do Mạnh Đồ Tư cùng Hách Tháp Lế bày ra. Bon họ tột cùng là có mục đích gì, người cổ đại đúng là rất thích đánh đấu nhau nha~, bản thân cô lại gặp cảnh tượng này, không biết là may mắn hay xui xẻo nữa.

Ngải Vi đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào vị Pharaong trẻ tuổi, chợt một tầm mắt lạnh lùng quét lấy cô. Cô có chút giật mình, tập trung nhìn vào chỉ thấy hai tròng mắt màu hổ phách mang theo men say đang nhìn cô cười tủm tỉm

“Cô nương….ngươi tên gì?”

Ngữ khí này rõ ràng chính là của một tên lưu manh ngoài đường. Ngải Vi trừng mắt liếc hắn “Hỏi tên người khác hẳn là trước tiên phải giới thiệu về bản thân mình một chút, đây là lễ phép”

Vương tử sửng sốt, trong mắt xuất hiện một tia khó hiểu, hơi vài phần không tin nhìn cô “Ngươi hỏi tên ta?”

“Đúng, tên của ngươi. Tên mẹ ngươi đặt cho ngươi” Ngải Vi hợp tình hơp lí nói

“Ngươi hỏi…tên mẫu hậu đặt cho ta”  Hắn có chút trầm ngâm đăm chiêu, một lát sau trầm mặc liền chuyển hóa một tia cảm xúc, hắn nhẹ nhàng nói “ Bỉ…Phi Đồ….”

Bỉ Phi Đồ? Ôi ôi, Mạnh Đồ Tư, Lễ Tháp Hách, Bỉ Phi Đồ…Tên này, quả thực muốn ép nàng nói dối, quên đi, cái này gọi là nhập gia tùy tục a~ “ Như vậy, tôi tên là Nefertari”

“Nefertari” Bỉ Phi Đồ thì thào trong miệng một lần

Lát sau, hắn nhẹ nhàng ôm lấy Ngải Vi vào trong lòng. Ngải Vi có chút ngượng ngùng, thiếu chút nữa là quên, vừa rồi vẫn là đang còn ngồi trong lòng Vương tử, Cô liền nhích người sang bên cạnh, đột nhiên tay chạm vào một chế phẩm cứng rắn. Là cái gì………?

“Đứng ở bên người ta” Bỉ Phi Đồ đi đến, nhẹ nhàng nói bên tai cô, được Ngải Vi ngầm đồng ý, hắn liền miễn cưỡng đứng lên, đối diện với mọi người trong đại sảnh mà nói “Hôm nay triệu tập các vị lại đây. Kỳ thực là có chuyện muốn nói với mọi người”

Các tân khách mắt lờ đờ say nâng chén ra chúc mừng vương tử, lơ đễnh nghe hắn nói chuyện.

Dù sao đang uống vui vẻ nên biết tận hưởng một chút, mặc kệ lời nói của Vương tử.

Ngải Vi đưa tay lấy cái chế phẩm dưới đệm ra, cư nhiên đó là một bảo kiếm lạnh như băng

Cô đang hết sức ngẩn ngơ, chỉ thấy tay phải Bỉ Phi Đồ nhẹ nhàng buông lỏng, cái chén trong tay động tác chậm hơn bình thường, chậm rãi, chậm rãi rơi xuống nền thạch. Một tiếng thanh túy vang lên.

Ách….Cảnh tượng này hình như rất quen thuộc nha.

Không nhanh không chậm, không để kẻ nào phản ứng lại, một cái đại cực nhanh như chớp tiến đến trung tâm đại sảnh.

Tập trung nhìn vào, đó chính là Tướng quân Tatar thô lỗ

Trầm mặc một chút, toàn bộ người trong đại sảnh đang bình thường chợt ồn ào hẳn lên. Tiếng các nữ nhân thét lên chói tai chạy tán loạn, chúng đại thần đang say men rượu giờ đã bừng tỉnh, bối rối đứng lên, không biết cảnh tượng như thế nào lại có thể đứng yên một chỗ.

“Sự chập thuận thượng điện” Một  tiếng leng keng cùng tiếng la vang lên, đến từ phía Mạnh Đồ Tư, giờ phút này trong tay đang cầm Bảo kiếm nhiễm máu. Vừa rồi đầu của Tatar do hắn tự tay chặt bỏ. Ra lệnh một tiếng, bên ngoài tiếng bước chân chỉnh tề cùng tiếng binh khí vang lên, sau một lát, mấy người thân thể cường tráng tiến vào, có thêm binh lính Ai Cập uy vũ chạy vào điện, đem các đại thần cùng mỹ nữ bao vây xung quanh.

Có nhiều cô gái nhát gan, lập tức té xỉu.

“Tướng quân Tatar lợi dụng chức quyền sát hại dân chúng vô tội, đoạt lấy tài sản, cũng có chứng cứ cấu kết với địch quốc Hittile. Cách chức tướng quân và trả lại binh quyền cho Pharaong” Thanh âm lạnh như băng ra lệnh, ngẩng đầu vừa thấy, cư nhiên chính là tên cà lơ phất phơ Bỉ Phi Đồ, nhưng mặt hắn giờ hoàn toàn không có ý cười yếu đuối mà hai tròng mắt màu hổ phách đang tỏa ra vài phần sát khí “Có tội thì giết”

“Tướng Lí Khắc đứng về phía quân đội Li-bi bán vũ khí, quân mã, tội phản nghịch. Giết”

“Quan thần Tháp Phổ cấu kết thế lực, giấu diếm Vua. Giết”

“Võ tướng Cork tư dùng binh lính quốc gia, dối truyền mệnh lệnh Pharaong. Giết”

“Còn lại mười người, điều tra cách chức”

Vừa dứt, chỉ thấy trong sảnh mấy vị đại thần mặt lúc trắng lúc xanh, Bỉ Phi Đồ hướng binh lính gật đầu, chỉ thấy bọn họ rất nhanh liền chế trụ các vị thần tử, đem áp giải đến giữa sảnh.

“Vương tử! Ngươi, ngươi cư nhiên lại làm như vậy với chúng ta! Nếu muốn xử phạt, phải đợi bệ hạ trở về! Ngươi dám làm càn…” Lão Lí Khắc kích động nổi giận đùng đùng nói, Bỉ Phi Đồ nhẹ nhàng khoát tay chặn lại, võ sĩ giơ tay chém xuống, máu tươi tứ tràng. Giữa sân lúc này lại là một mảnh hỗn độn, tiếng động hoảng sợ liên tiếp vang lên.

“Ta là con của quốc vương” Bỉ Phi Đồ trên mặt hiện ra vài tia lãnh khốc, thầm sắc tối lại “Như Vương pháp của Ai Cập, ai đối với Pharaong và quốc gia bất trung thì sẽ phải chết, cái này gọi là tiền trảm hậu tấu”

Lúc này, tướng võ Cork đang quỳ trước đầu của Lí Khắc đột nhiên giãy dụa đứng dậy, rút từ trong người vũ khí phòng thân thoát khỏi hai tên lính  nhằm hướng Bỉ Phi Đồ xông tới.

“Điện hạ” Mạnh Đồ Tư cùng Lễ Tháp Hách lo lắng  kêu to

Bỉ Phi Đồ quay sang nắm lấy bảo kiếm trong tay Ngải Vi, rút kiếm ra thoải mái đỡ công kích của Cork. Chưa quá hai chiêu hắn đã đâm kiếm thẳng vào ngực Cork, chỉ thấy gương mặt  Cork nhăn nhúm, vặn vẹo, thân thể không ngừng run rẩy. Các thần tử trong điện không khỏi che miệng nôn khan.

Người này chắc chắn là biến thái! Tuyệt đối biến thái! Ngải Vi ức chế kêu lên “Đủ rồi! Hắn đã rất thống khổ rồi”

Nghe được thanh âm của cô, Bỉ Phi Đồ mắt liếc cô một cái, ngay sau đó đem kiếm trên người Cork rút ra, một ngụm máu tươi mạnh mẽ phun thẳng vào chân váy của cô. Hắn nhấc chân đá, Cork liền lăn xuống điện, binh lính vượt lên cho một đao chết ngay tắp lự

“Giơ kiếm về người hoàng thất, tội thêm nặng” Ngải Vi ngơ ngác nhìn nam nhân bên cạnh tay cầm kiếm nhiễm huyết, ai cũng tưởng hắn rất nhu nhược nhưng thực ra là vô cùng lãnh khốc, đúng là khủng bố mọi người. Bỉ Phi Đồ thản nhiên liếc mắt quét lên thi thể của Cork “Chu di cửu tộc. Nếu là nữ đồng ngoài mười tuổi hay nam đồng ngoài bảy tuổi thì đưa đày ra biên ải, chi viện cho biên cương”

“Dẫn đi đi” Lời nói vừa xong một phen làm ta cho người ta phải run sợ, Bỉ Phi Đồ vung tay thản nhiên kéo Ngải Vi ngồi lại bên cạnh, một lần nữa cầm lấy chén rượu “Các vị có muốn hay không uống thêm chút rượu”

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Pao - 12:06 22/06/2016

    đọc chuyện hack não quá ~

  • avatar Van Quynh Luu - 06:06 17/06/2016

    Tác giả quá mẹ kế rồi! Dằn vătu nhau đến mệt!

  • avatar Minh Minh - 01:06 17/06/2016

    Dịch bằng google à ?

  • avatar Rei - 19:06 14/06/2016

    Cho mình xin link tiếng trung đc ko.nếu bạn ko ngại mình beta lại một bản sẽ share cho web một bản

  • avatar BFlowers - 21:05 21/05/2016

    Ai tóm tắt cái kết của bộ truyện này dùm em đc không ạ . Đọc rối qá, não em vẫn chưa thông .Tóm tắt dùm em .Cảm ơn nhìu ạ ^^