Tầm Trảo Tiền Thế Chi Nữ

Tác giả: ViviBear

Chương 27: Tát Na Đặc Tư.

Chương 27: Tát Na Đặc Tư.

Edit & Beta: Lạc Khuynh Hoàng

Thợ săn ma cà rồng, chuyên môn giết hại ma cà rồng, là khắc tinh trời sinh của ma cà rồng. Gia tộc Bối Nhĩ Mông Đặc, trong đó, lại là người nổi bật nhất.

“Thật sự là một đêm đặc biệt.” Tát Na Đặc Tư không chút hoang mang mỉm cười

“Không sai, đúng là một đêm đặc biệt, bởi vì đêm nay, chính là đêm cuối cùng của ngươi.” Giọng nói nam tử kia trầm thấp như đêm tối.

“Lạp Nhĩ Phu ca ca, không nên cùng hắn nói nhiều lời vô nghĩa, mau động thủ.” Cô gái thiếu kiên nhẫn tiến lên từng bước.

Lạp Nhĩ Phu? Chẳng lẽ là Lạp Nhĩ Phu của Bối Nhĩ Mông Đặc?. Được giáo hoàng gọi là thợ săn ma cà rồng giỏi nhất, truyền thuyết kể mẹ hắn ta là người của Bối Nhĩ Mông Đặc đệ nhất gia tộc, không hiểu sao lại yêu phải ma cà rồng rồi sinh ra hắn, nửa người nửa ma cà rồng, chẳng lẽ lại là nam nhân này?

Chỉ thấy Lạp Nhĩ Phu nhấc roi da trong tay, hướng Tát Na Đặc Tư mà đánh tới, chỉ trong nháy mắt, Tát Na Đặc Tư đã biến mất. Lạp Nhĩ Phu cả kinh, vội vàng quay lại, Tát Na Đặc Tư rõ ràng đang ở sau hắn, vươn tay chỉ vào hắn, tức thì một chuỗi ánh sáng xanh hướng hắn bay tới, Lạp Nhĩ Phu phản ứng cực nhanh, giơ roi đánh bay luồng sáng.

Đúng lúc này, cô gái kia cũng gia nhập trận chiến, cô ta vẫy tay một cái, vài ngân quang hình chữ thập xoay tròn nhằm thẳng vào Tát Na Đặc Tư, là bạc, thứ vũ khí ma cà rồng e ngại nhất.

Tát Na Đặc Tư hơi chau mày, nghiêng người hướng lên trên, cách bọn họ vài bước rồi dừng lại. Hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn ta, ý bảo ta chạy mau. Ta ngây ra một lúc, xoay người chạy về phía tòa thành, chạy vài bước, lại nhịn không được quay lại nhìn. Không biết vì sao, ta cũng không muốn Tát Na Đặc Tư bị giết chết.

Mới đi được vài bước, bỗng nghe tiếng gió bên tai vù vù, ta theo phản xạ có điều kiện nhảy lên tránh, nhìn lại, thấy cô gái kia vẻ mặt đầy sát khí nhìn mình, không cần phải nói, cũng hiểu cô ta đã cho rằng ta chính là ma cà rồng. “Sưu!” Mấy hình chữ thập đang quay về chợt hướng ta bay tới, cái này có phần giống vũ khí truy lùng, không tổn thương kẻ địch thì tuyệt đối không bỏ qua.

Giờ ta có thể thi triển pháp thuật, talại để cho chúng đánh tới sao? Ta vừa sử dụng phù chú, chỉ cảm thấy trước mắt bỗng lóe một cái, Tát Na Đặc Tư đang che trước mặt ta, một dải ánh sáng xanh hiện lên, mấy cái ngân quang bị đánh rơi xuống đất.

“Mau trở về, chỗ này không cần nàng.” Hắn thấp giọng nói.

Ta nhìn bóng dáng của hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, trầm giọng nói:”Tát Na Đặc Tư, ngươi cũng đừng để bị giết.”

Hắn ngoái đầu kinh ngạc nhìn ta, lập tức nhợt nhạt cười:”Yên tâm, chỉ có bọn họ thì không giết được ta.”

Ai lo lắng cho ngươi, thật phiền, ta liền xoay người hướng tòa thành mà đi.

“Tát Na Đặc Tư, trò chơi dừng ở đây.” Lạp Nhĩ Phu lại vung roi lên, ta liền quay lại nhìn, roi da biến đổi khó lường, màu đỏ dần dần biến đi, chỉ còn lại màu sáng bạc làm cho người ta mở mắt không nổi.

Roi này có lẽ chính là vũ khí mạnh nhất trong truyền thuyết của gia tộc Bối Nhĩ Mông Đặc – sát thủ của ma cà rồng. Kẻ địch càng mạnh, uy lực của nó càng lớn.

Rồi lại dao động, nhanh hơn cả tưởng tượng, trong nháy mắt, ta tựa hồ nhìn thấy hắn huy động được hàng trăm con rắn, hướng tới Tát Na Đặc Tư, Tát Na Đặc Tư bị bao phủ bởi một dải ánh sáng bạc, tâm của ta bỗng nhiên hơi nhói, ta đứng nguyên tại chỗ, không tiếp tục chạy tới tòa thành nữa.

Bỗng nhiên trong lúc ấy, ngân quang tan rã. Tát Na Đặc Tư theo ngân quang mà bay ra, cánh tay hình như đã bị roi đánh trúng, cái khiến cho người ta kinh sợ chính là, vết thương nhanh chóng khép miệng, lập tức khôi phục nguyên trạng. Đúng rồi, ma cà rồng cấp cao có năng lực tự chữa trị, chỉ có trái tim ma cà rồng là phần thân thể duy nhất không có khả năng phục hồi hoàn toàn.

“Không được trốn!” Cô gái kia đứng trước tôi, hét lớn một tiếng, ta chỉ mơ hồ nhìn thấy một mảnh bạc gì đó hướng ta bay tới, muốn làm tabị thương, không dễ vậy đâu, nhanh chóng mặc niệm chú văn, phù chú trong tay hóa thành ánh sáng trắng đánh bật mảnh bạc, chỉ nghe rầm một cái, mảnh bạc rơi xuống đất.

Tavừa nhẹ nhàng thở ra, chỉ thấy cô gái kia chau mày, miệng không biết niệm cái gì, mảnh bạc lại bắt đầu xoay tròn, tạo ra tia sét lao tới trước mặt ta, nó tới quá nhanh, tôi vội vàng tránh né, trong đó có một cái bay xoẹt qua cổ, một tia đau đớn bỗng xuất hiện, ta nhẹ nhàng sờ cổ, có chút ẩm ướt, giống như bị chảy máu.

Muốn lấy mạng của ta sao, ngươi chọc tới ta rồi! Nhìn thoáng qua chung quanh toàn là hoa hồng trắng, trong lòng liền nghĩ ra kế, triệu hồi linh hồn thực vật, màu trắng của hoa hồng bắt đầu lay động, giống như vũ nữ. “Đi!” Tacao giọng quát một tiếng, vô số cánh hoa bay lên, lao tới chỗ cô gái đó, cô gái bất ngờ không kịp đề phòng, nhất thời bị hoa hồng bao phủ, gai hoa hồng đâm vào da cô ta, tôi nhẹ thu lực, hoa hồng chỉ có thể làm đau nàng, cũng không muốn giết nàng ta.

Tát Na Đặc Tư quay đầu nhìn, đôi mắt màu lam tựa hồ pha chút tức giận:”Còn không đi!” Giọng nói dồn dập của hắn mang vài tia bất thường.

“Ba!” Lạp Nhĩ Phu vung roi đánh tan hoa hồng xung quanh cô gái, bộ quần áo trắng của cô gái dính nhiều vết máu đỏ, đôi mắt Lạp Nhĩ Phu hiện lên một tầng sát khí, hung hăng nhìn chằm chằm ta.

Tay hắn giương lên, roi da hướng ta đánh tới,”Ẩn, tránh ra!” Tát Na Đặc Tư vừa dứt lời, người đã lao lên bắt lấy roi, roi nháy mắt phát ra ngân quang, cả người Tát Na Đặc Tư bị bao phủ bởi ngân quang, tay hắn bị trói chặt ở đằng sau.

“Toa Nhĩ Na!” Lạp Nhĩ Phu kêu tên em gái hắn, tức thì cô gái kia nhanh chóng rút từ sau lưng ra một cây thánh giá gỗ, nhắm ngay tới tim của Tát Na Đặc Tư.

“A!” Ta thất thanh kêu lên, không hề nghĩ ngợi, liền lập tức ném ra phù chú, phù chú biến thành một đóa hoa hồng trắng thẳng tắp lao hương cô ta, cắm thật sâu vào bả vai cô ta, bùm một tiếng, thập tự giá rơi xuống, máu lập tức chảy theo vai cô ta.

Chỉ nghe ba một tiếng, roi cư nhiên xuất hiện một vết rách, ngân quang yếu bớt, Tát Na Đặc Tư không biết niệm chú ngữ gì, Lạp Nhĩ Phu cùng roi đột nhiên bay ra ngoài, dừng ở cách đó không xa.

Hắn nhanh chóng nhìn ta, trong ánh mắt mang theo vài phần phức tạp.

“Như thế nào, nhóm thợ săn, còn muốn tiếp tục sao?” Hắn lạnh lùng nhìn bọn họ, trong ánh mắt sắc bén có vài tia sát ý.

Lạp Nhĩ Phu có lẽ thấy vũ khí bị phá hỏng, em gái lại bị thương, cũng không còn ý ham chiến, trừng mắt nhìn chúng tôi rồi ôm cô gái kia biến mất.

Ta không nghĩ tới mình sẽ giúp ma cà rồng chiến đấu với thợ săn, nghĩ tới đây, đột nhiên đổ mồ hôi lạnh.

“Tốt lắm, xong rồi, trở về thôi.” Cách đó không xa, Tát Na Đặc Tư cười nói.

Dưới ánh trăng, hắn lẳng lặng đứng đó, áo choàng đen theo gió mà đong đưa, lộ ra chút huyết sắc, nhan sắc của sinh mệnh, cũng là nhan sắc tà ác, sắc hồng giống như dung hợp giữa sự sống và cái chết, trong nháy mắt, biến ảo cực kỳ xinh đẹp. Tóc bạc bị gió thổi loạn, đôi mắt màu lam nhìn tôi chăm chú.

“Vừa rồi, tại sao không rời đi?” Thái độ của hắn tự nhiên khác thường.

“Cô gái kia chặn đường ta.” Ta nhìn hắn nói.

“Nàng có cơ hội đi mà” Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào ta.

“Ta cũng không phải người vô dụng, đối phó với cô gái kia không khó như vậy.”

“Không sai, đối phó với cô gái kia, có lẽ nàng đủ sức, nhưng nàng phải biết rằng vừa rồi nếu roi kia đánh lên người nàng …” Hắn bỗng nhiên ngừng lại, phức tạp nhìn ta.

“Được rồi, cứ cho là ta nhiều chuyện đi.” Ta không kiên nhẫn nghiêng mặt đi, vừa rồi ta giúp ngươi, coi như ta đã sai, về điểm này, sự coi thường cùng đồng tình đang hỗn loạn.

“Nhìn ta, Ẩn.” Hắn không biết từ khi nào đã đứng trước mặt ta.

Ta ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, sâu trong đó hình như có cái gì thay đổi.

Bỗng nhiên trên cổ chợt lạnh, tay hắn nhẹ nhàng xoa vết thương trên cổ ta, máu, hình như đã ngưng lại. Hắn cẩn thận vuốt ve, trong mắt hiện lên một tia khó nắm bắt.

“Nơi này, là vì ta mà bị thương.” Ánh mắt ôn nhu của hắn dừng trên vết thương ở cổ ta.

Khóe miệng ta run rẩy một chút, làm ơn, không cần tự mình đa tình, coi như là ta tự vệ được không, nếu khi đó không phản kích, ta sợ mạng mình cũng không giữ được.

“Không phải chuyện của ngươi.” Ta thừa nhận, ánh mắt của hắn giống như ánh trăng, có thể đem người ta hòa tan.

“Ẩn.” Hắn bỗng nhiên cúi đầu, đem đôi môi lạnh như băng hôn nhẹ lên vết thương, thanh âm mềm nhẹ:”Ta hình như, đã thực sự yêu nàng.” (#hoàng: nhanh vại @@)

Thân thể ta cứng đờ, lập tức hóa thạch tại chỗ, trong đầu vô cùng rối loạn.

Trong lúc tinh thần ta không được ổn định, hắn liền ôm ta đem vào thành.

“Ta có thể tắm rửa không?” Ta vừa nói, vừa từ trong lòng hắn đi ra.

Hắn mỉm cười, nói:”Nàng bị thương, có muốn ta giúp không?”

“A!” Mắt giật một cái “Không cần, bị thương nhẹ như vậy, rất là khoa trương đi.”

Hắn cười càng thêm khoái trá.

“Ngươi đi nghỉ ngơi đi.” Ta đẩy hắn ra xa, chạy như bay vào phòng tắm.

Tim nhảy loạn, vì sao vừa rồi lại theo bản năng cứu hắn, chẳng lẽ trong tiềm thức, ta không hề chán ghét hắn? Suy nghĩ lại trở nên hỗn độn, chỉ có một ngày, ngày mai sẽ không đi tìm Đóa Lạp, vì bản thân trở về hiện tại? Thật ra cũng có chút không cam lòng, nhưng ta không muốn trở thành ma cà rồng.

Có lẽ, sẽ còn một cơ hội cuối cùng.

Lúc cử hành nghi lễ, Đóa Lạp nhất định sẽ xuất hiện, nếu nắm chắc cơ hội…

Tắm rửa xong đi vào trong phòng, chỉ thấy hắn nằm trên giường, cười như không cười nhìn ta. Tóc bạc buông xõa trước ngực, một cái vòng cổ bằng đồng khiến làn da hắn càng trở nên đẹp, vòng cổ này trước kia ta từng thấy qua, chắc là vật tùy thân, với hắn mà nói, nhất định có ý nghĩa đặc biệt. Áo ngủ màu đen cùng tóc bạch kim, mang theo vài ánh sáng nhạt đến mê người.

“Lại đây.” Hắn cười cười, kéo ta vào trong lòng, trước kia ta không có biết, trên người hắn lại có mùi hoa hồng trắng như vậy.

“Ngươi không trở về tầng hầm ngủ sao?” Ta nghiêng người, tránh khỏi vòng tay hắn.

“Ta ở cùng một chỗ với nàng.” Trong giọng nói có pha chút làm nũng. Ta kinh ngạc nhìn hắn một cái, kéo chăn qua, xoay người, đưa lưng về phía hắn.

Trước mắt bỗng tối đen, là hắn thổi tắt nến, trên người chợt lạnh, tay hắn gắt gao ôm ta từ phía sau.

Ta vừa định đẩy tay hắn ra, bỗng nghe thấy âm thanh của hắn:”Thật lâu trước kia, ta sinh ra trong một gia đình giàu có và đông đúc, cha cũng là người có quyền lực, vừa mới sinh ra ta liền mở mắt, hai người đỡ đẻ lập tức chết đi, cha cho rằng hai mắt của ta bị nguyền rủa, mặc kệ mẹ ta khuyên can, lấy kim chọc mù mắt ta, từ lúc đó, ta bị nhốt trong phòng, cùng bóng tối làm bạn. Cho đến khi ta biết Lai Hi Đặc, trưởng lão của huyết tộc, một lần nữa cho ta sinh mệnh mới, cùng với đôi mắt.” Hắn dừng một chút rồi nói:”Cho nên, ta không hoài niệm những gì đã qua, ta cũng không hoài niệm ánh mặt trời, bởi vì, ta cơ bản là chưa từng nhìn thấy.”

Ta im lặng không nói gì, xong rồi, cảm giác đồng tình lại xuất hiện, không nghĩ tới những việc Tát Na Đặc Tư từng trải qua, bị cha chọc mù mắt, lại bị nhốt như tù nhân, không biết phải là thống khổ như thế nào?

“Tát Na Đặc Tư…” Ta cúi đầu nói.

“Không cần thông cảm. Cô độc, đã là thói quen của ta. Hơn nữa, bây giờ còn có ngươi bên cạnh.” Hắn ôm chặt lấy ta. “Ngày mai, nàng sẽ trở thành vợ của ta, vĩnh viễn,…” Hắn trầm mặc một hồi, bỗng nhiên nói như vậy.

Ta sửng sốt một lúc, vĩnh viễn, đến cuối cùng của vũ trụ, tuy rằng nghe thật khủng bố, nhưng cũng, có chút làm ta cảm động.

“Mau ngủ đi.” Ta không biết nên nói cái gì.

Tay của hắn cầm tay ta, thân hình dính sát vào lưng tai, thật lạnh.

“Ẩn, rất ấm áp.” Hắn thì thào nói.

Thân thể của tacăng thẳng, lại không nhẫn tâm đẩy hắn ra. Quên đi, dung túng hắn một lần, dù sao, đây cũng là đêm cuối cùng.

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Lâm Lâm - 14:07 25/07/2016

    Uhm,bạn dịch từ còn lộn xộn quá,ko hợp cảnh lăm

  • avatar Duong Duong - 16:06 19/06/2016

    oi Tat Na ca ca cuoi cung cung xuat dau lo dien, thich ca ca nhat va ca Tong Tu nua

  • avatar Vũ Thiên An - 23:05 04/05/2016

    Truyện bạn dịch chưa hợp ngữ cảnh lắm. Nhiều đoạn còn sát vs nghĩa gốc quá, nên beta lại .Dù sao vẫn cảm ơn bạn :3 Klq mị hơi bị kết Tát Na ahihi =)))))))

  • avatar <> - 18:04 28/04/2016

    cố lên ad ơi (`・ω・´)

  • avatar <> - 22:04 26/04/2016

    ya tát na thân iu T^T