Trung Niên Xuyên Không Ký

Tác giả: Saber

Chương 27: ... lần đầu mất mặt

Ron choàng tỉnh. Quả thực hắn có hơi thất thố khi lần đầu gặp một cô bé xinh đẹp đến vậy. Khi nhìn thấy nàng, Ron cảm giác như mình bị sét đánh trúng từ phía sau lưng. Tim hắn đập loạn xạ, môi phát khô, cơ mặt căng cứng, và ánh mắt hắn bị đinh chặt vào Lyly không dứt ra được. Trong lòng Ron dấy lên một cảm giác bừng bừng khó tả mà hắn chưa bao giờ cảm nhận. Cứ thế, Ron trân trối nhìn Lyly, quên mất cả hoàn cảnh xung quanh. Với chiều cao một mét chín và trang phục khác hẳn đám tạp vụ còn lại, Ron nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người. Mọi người đều hiểu chuyện gì xảy ra và hiểu tại sao Ron biểu hiệnh như vậy, nhưng điều đó chỉ khiến mọi người chê cười và đánh giá Ron là một lính đánh thuê non nớt ngô nghê và bồng bột, thiếu kiềm chế. Người lớn tuổi thì phì cười lắc đầu, đánh giá thấp Ron, còn những thực tập sinh nhỏ tuổi thì cười khúc khích chỉ chỏ Ron và lấy hắn làm trò đàm tiếu. Đương nhiên có một số người không thích, đó là Lynx và Darx. Darx đương nhiên khó chịu khi thấy có kẻ khác đang công khai thưởng thức vẻ đẹp của Lyly. Còn Lynx thậm chí đã ở vào tư thế chuẩn bị xông lên. Nàng khó chịu ánh mắt Ron nhìn chằm chằm Lyly, tuy nhiên trực giác của nàng cho biết không nên coi Ron là một kẻ xoàng xĩnh vô dụng, mà có thể là một nguy hiểm tiềm năng. Dù nàng không tin Ron có thể vượt qua nàng để gây tổn thương cho Lyly, nhưng dù chỉ là một mối nguy cơ tiềm tàng rất rất nhỏ, Lynx cũng không hài lòng. Tốt nhất luôn là không có nguy cơ nào cả.

Ron đỏ mặt, ngượng ngùng gãi đầu và thu hồi tầm mắt. Hắn đứng nghiêm, cúi gập đầu xin lỗi và giải thích:

- Xin lỗi tiểu thư Lyly, tôi đã thất thố khi nhìn cô quá lâu không dứt được. Quả thật cô rất xinh đẹp đến nỗi khi nhìn thấy cô tôi mất tự chủ. Mong cô bỏ quá cho. Tôi rất lấy làm xin lỗi!

Biểu hiện của Ron làm mọi người lại cười rần rần. Lynx cũng thu hồi trạng thái sẵn sàng chiến đấu, lắc đầu. Ron hiện tại lại trông vô hại và túng quẫn như một cậu trai nhà quê mới lớn gặp người trộm thương. Lynx cảm thấy có lẽ lúc nãy cô đã hơi mẫn cảm và cảm nhận một mối nguy cơ không tồn tại. Darx chán ghét và không thèm nhìn Ron nữa. Blast cười cười, vỗ vai Ron. Gank và Smoke phun ra một hơi cười nhẹ, rồi thở dài. Trong đám thực tập sinh thậm chí vang nhẹ tiếng xì xầm của ai đó „Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, trời ạ, ta đã được chứng kiến cảnh này! Hài quá đi mất!“

Tuy nhiên đối tượng chính của sự việc, tiểu thư Lyly, lại có ứng xử khác. Cô bé cười rạng rỡ nhìn Ron, vui vẻ nói:

- Cảm ơn lời khen của Ron. Không sao, tôi bỏ qua cho sự thất thố vừa rồi của cậu! Tôi thích ánh mắt của cậu đó Ron, tôi nghĩ cậu là một người đáng tin cậy! Mà cậu trông cũng trẻ nhỉ? Câu bao nhiêu tuổi rồi?

Lynx và Darx đều ngạc nhiên nhìn Lyly, không thể hiểu nổi vì sao tiểu thư Lyly đài các lại bày tỏ hứng thú với thanh niên nhà quê Ron. Còn người mới vừa nhẹ xì xầm chuyện cóc đòi ăn thịt thiên nga thì mắt trợn ngược, mồm há to như định nuốt một quả trứng gà.

- Tôi năm nay hơn mười bốn tuổi.

- Wow, vậy anh Ron hơn tôi có một tuổi á. Vậy mà anh đã là lính đánh thuê chuyên nghiệp rồi. Anh đi làm từ nhỏ à?

Lần này đến phien Blast ngượng ngùng:

- À thực ra Ron mới tham gia vào Taurus được gần nửa năm, nhưng biểu hiện của cậu ấy cực kỳ xuất sắc và chăm chỉ, số nhiệm vụ tích lũy của cậu ấy đã tương đương những lính đánh thuê chuyên nghiệp.

Ryan cũng bắt đầu cảm thấy có hứng thú với đề tài Ron:

- Theo tôi được biết thường thì ở Taurus một lính đánh thuê newbie muốn lên chuyên nghiệp và có thể tiếp nhận nhiệm vụ ngạch vàng thì cũng cần một đến hai năm. Vậy mà chưa đầy nửa năm Ron đã tích lũy được nhiều như vậy, chẳng phải nói cậu ấy cày nhiệm vụ gấp ba, bốn lần người khác?

- Vâng đây cũng chính là điều đáng ngạc nhiên ở Ron. Cậu ấy là danh nhân ở chi nhánh công hội Taurus tại Salem. Cậu ấy làm việc như không muốn sống nữa vậy, nhưng lại rất tận tâm và luôn hoàn thành nhiệm vụ.

Darx mỉa mai nhẹ:

- Có lẽ cậu Ron kẹt tiền lắm nên mới cày ác chiến vậy.

Lyly thắc mắc:

- Không giống lắm đâu anh Darx. Nhìn xem, trang phục của Ron cũng không rẻ tiền đâu, hôn nữa còn rất mới nữa.

Ron gật đầu:

- Vâng, tôi mới mua hôm qua.

Mọi người trong nhóm Blast trợn mắt:

- Cậu mua để phục vụ cho chuyến đi này?

- Vâng.

- Nguyên bộ này cũng tốn một đống tiền đấy.

- Vâng, gần như toàn bộ số tiền tôi kiếm được khi làm nhiệm vụ cho Taurus.

- ...

Blast thẫn thờ hỏi:

- Xem ra cậu đăng ký làm lính đánh thuê không phải vì tiền nhỉ. Chẳng lẽ thực sự mục tiêu của cậu là đi du lịch?

- Vâng.

- ... tôi vẫn thấy khó tin lắm. Đi du lịch có nhiều cách, nhưng người ta đi du lịch thư giãn huwỏng thụ, chứ đâu có cày cuốc như thiếu nợ lô đề như cậu?

- Vì tôi không có nhiều tiền để chỉ hưởng thụ mà không phải làm việc á.

- ... vậy cậu có thể ở nhà và đi ít thôi? Ít tiền thì hưởng thụ cuộc sống theo kiểu ít tiền chứ.

- Tôi đi du lịch là để mở mang hiểu biết và rèn luyện bản thân. Giống như khách hàng của chúng ta trong nhiệm vụ lần này vậy, Họ cũng đi thật xa nhà để rèn luyện và mở mang tầm mắt. Tôi chỉ khác bọn họ ở chỗ bọn họ tốn rất nhiều tiền để đi, còn tôi thì đi và lại còn kiếm được tiền nữa.

- ...

Lyly vui vẻ tham gia câu chuyện:

- Em thấy anh Ron suy nghĩ rất hay đấy chứ. Anh Ron thật vui tính và hài hước nữa.

- Cảm ơn tiểu thư Lyly, thực ra tôi không có nhiều khiếu hài hước. Có người đã từng nhận xét tôi rất kém trong việc chọc cười người đối diện.

Lúc này Darx đã hết kiên nhẫn, chủ động đề nghị:

- Thôi nào mọi người, tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu bàn bạc phân công nhiệm vụ và bắt đầu công việc thôi. Hiện tại còn khoảng một tiếng nữa đến giữa trưa, chúng ta có lẽ nên hạ trại lên phương án lộ trình và đầu giờ chiều bắt đầu xuất phát đi sâu vào rừng. Anh Blast?

- OK. Tôi nghĩ chúng ta có thể tạm nghỉ trưa ở đây, ăn trưa xong có thể khởi hành. Khu vực này còn ở bìa rừng Nâu, không có nhièu nguy hiểm và là khu vực hoạt động thường xuyên của dân công hòa Frei chúng tôi. Cậu Darx có thể đưa ra yêu cầu phương hướng cụ thể, chúng tôi sẽ vjach ra lộ trình thuận tiện để chúng ta đi, Tôi có sẵn vài lộ tuyến rồi. Chúng ta ra kia triển khai địa đồ và bàn tiếp nhé?

- Vâng cảm ơn anh Blast, thế tốt quá, ta đi nào! Tiểu thư Lyly, thầy Ryan, đi cùng em nhé. Các cậu Jennie, Tara, Beck, Hank, Daisy, Cheek, các cậu dọn bãi nghỉ ngơi và chuẩn bị bữa trưa nhé!

^^

Theo kế hoạch đã định, mọi người hội hợp trong rừng Nâu vào giữa trưa, sau đó nghỉ trưa ăn uống và đầu giờ chiều bắt đầu khởi hành theo lộ tuyến đã định. Các cô cậu thực tập sinh lục tục lôi đồ đạc ra bày bãi để nghỉ ngơi và ăn trưa. Những người hộ vệ và người khác thì chỉ đơn giản chọn một chỗ sạch sẽ thuận tiện rồi ngồi hoặc nằm xuống nghỉ. Một số khác lãnh nhiệm vụ cảnh giới. Đương nhiên với quy mô đội ngũ cùng với vị trí hiện tại của nhóm, khả năng có nguy hiểm là cực nhỏ. Các loài sinh vật từ nhỏ yếu vô hại tới to lớn hung hãn đều sớm chạy sạch, còn những hung thú chúa tể thì gần như không có khả năng xuất hiện ở đây. Đối với các cô cậu bé mười ba tuổi, bọn họ đều là lần đầu vào một nơi hoàn toàn hoang dã , rất xa sự bảo hộ của thành thị loài người như thế này. Mục đích chuyến thực tập của họ (trừ đám Lyly, Jennie, Darx) một phần lớn cũng là để rèn luyện kỹ năng sống và sinh hoạt cơ bản trong môi trường xa lạ và hoang dã. Dù sao lãnh thổ loài người cũng không phủ khắp Grundig đại lục, với những mầm non chủ đạo của thế hệ tương lai, các bậc phụ huynh cũng rất chú trọng đến việc rèn luyện năng lực thích ứng môi trường sống hoang dã của chúng. Rất nhiều trong số bọn trẻ có lẽ sau này sẽ làm việc và gắn bó nhiều đến đời sống hoang dã. Cho nên ngay khi chớm bước vào tuổi trưởng thành, các học viện đều yêu cầu sinh viên nhí đi thực tập dài ngày ở các địa phương xa xôi.

Lũ trẻ có vẻ hớn hở khi tự mình lần đầu tiên tự chủ thiết kế một chòi riêng để bản thân sử dụng và nghỉ ngơi, nhất là đám con nhà giàu như Tara và Jennie. Chúng làm việc vừa bỡ ngỡ ngây ngô lại vừa hăm hở nhiệt tình. Hầu hết mọi người đều ở trong tâm thái đi picnic.

Ở một chỗ khác, đám người Ryan, Lyly, Darx đang cùng Blast thảo luận về phân chia nhiệm vụ và nhân lực cụ thể cho chuyến hành trình sắp tới. Bốn người hộ vệ của học viện theo Ryan sẽ gia nhập và chịu sự chỉ huy của Blast, trong khi các hộ vệ riêng của những sinh viên nhí chỉ một phần tham dự, còn lại sẽ thủ vệ sát sườn chủ nhân của mình. Ví dụ như Lyly có bốn hộ vệ, hai người sẽ hợp tác với Blast làm nhiệm vụ an ninh chung, hai người sẽ đi kè kè theo Lyly để bảo đảm an toàn cho cô bé, và việc này sẽ được thực hiện luân phiên, mỗi hai ngày đổi một lần. Sự phân công này giúp đảm bảo tính minh bạch, kiểm tra chéo của việc bảo an chung và cũng giúp các hộ vệ riêng của từng yếu nhân nắm rõ tình hình an ninh chung của cả nhóm.

Ngược lại, đám người Taurus sẽ không chủ động quấy rầy các thực tập sinh trong sinh hoạt và hành tung từng người, bọn họ chủ yếu thủ vệ khu vực hạ trại của toàn nhóm, như kiểu thủ vệ một nhóm du cư, và chỉ hội hợp với đám trẻ khi có nguy hiểm lớn và cần phối hợp hành động đẩy lùi mối nguy. Đương nhiên nếu các cô cậu này chủ động tiếp cận bọn họ thì cũng sẽ dược hoan nghênh. Bởi vì việc học hỏi kinh nghiệm sinh hoạt dã ngoại của những chuyên gia là điều rất cần được khích lệ. Ryan ban đầu sẽ lãnh nhiệm vụ này, nhưng học viện đã thue hẳn sáu chuyên gia Taurus, vậy thì ông chỉ việc tập trung đánh giá biểu hiện của bọn trẻ là được rồi.

Lộ tuyến và phương hướng của nhiệm vụ thực tập cũng được thống nhất. Nguyên bản nhóm thực tập sinh chỉ gồm khoảng năm người và chục người khác hỗ trợ nên phạm vi hoạt động sẽ nhỏ hẹp và ở vùng an toàn trong rừng Nâu, tuy nhiên hiện tại tổng nhân số lên tới năm mươi người với lực lượng vũ trang hùng hậu thì mục tiêu được tăng cấp, bọn họ sẽ đi xa hơn vào sát khu vực „cấm địa“ và hoạt động ở một phạm vi rộng hơn. Với hạt nhân là một đám nhóc loanh quanh tuổi trưởng thành và chưa có kinh nghiệm sống rừng rú, khu vực hoạt động bắt buộc phải theo sát nguồn nước lớn. Blast có một bản đồ quý trong đó vạch ra vị trí tương đối của các nguồn nước ao hồ và sông suối trong rừng. Sau khi bàn bạc bọn họ cũng đi đến thống nhất cho lộ tuyến của nhóm. Bọn hợ dự định sẽ di chuyển sâu khoảng hai trăm cây số vào rừng Nâu, đến sát khu vực giới hạn hoạt động của các thợ săn và nhà thám hiểm (vẫn còn nằm trong khu vực đã được con người tổng kết trên bản đồ), sau đó hoạt động dọc theo ranh giới này một trăm cây số theo hướng Tây Nam rồi quay lại điểm xuất phát và hoàn thành chuyến đi.

Bọn họ cũng dự triệu trong vùng phạm vi hoạt động có thể xuất hiện một số mãnh thú nhưng chúng sẽ không tạo được uy hiếp cho một nhóm lên tới năm mươi người, miễn là không có hiện tượng tách nhóm đi lẻ. Nguy cơ lớn nhất vẫn là sự xuất hiện đột nhiên của hung thú. Việc lựa chọn khu vực hoạt động cũng được tính toán theo hướng tránh những khu vực có khả năng cao gặp các hung thú quá mạnh mẽ và nguy hiểm. Với việc đóng trại hàng tháng trời gần các nguồn nước lớn, khả năng đụng độ hung thú đi lang thang là lớn, nhưng với một số loài hung thú thì độ nguy hiểm thấp hơn nhiều so với các chủng khác. Mọi người cũng thống nhất nếu có dấu vết hoạt đọng của hung thú thì sẽ có phương án phân công phòng thủ và tác chiến như thế nào.

Trong cuộc thảo luận, Darx tỏ ra rất chủ động và nắm vững tình hình, Ryan chỉ im lặng để Darx thể hiện, còn Lyly lại có vẻ không chú ý đến nội dung cuộc họp lắm. Cô nàng hăng hái tập luyện sentry - một phép thuật cấp thấp đặc hữu của ma pháp sư, để dò xét phân bố ma pháp trong khu vực – trong khi combat maid của cô – Lynx – thì chăm chú ghi nhớ mọi ý kiến thảo luận và kết luận của cuộc họp. Darx thỉnh thoảng cũng chú ý tới Lyly nhưng khi thấy cô bé chẳng tập trung vào nội dung cuộc họp thì cũng thở dài không chú ý tới nàng nữa. Dù sao Lyly cũng không giống Darx, coi chuyến thực tập này là dịp tốt để rèn luyện kỹ năng lãnh đạo lên kế hoạch. Như vậy cũng tốt, vì nếu Lyly có hứng thú lãnh đạo đội ngũ, thì Darx sẽ chỉ có thể ngoan ngoãn làm nền cho cô bé.

Bình Luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =